Thursday, 29 November 2012

Cao tăng xứ Phù Nam (Funan 扶南)



Mandra (曼陀羅仙 Mạn Đà La Tiên, 5th–6th centuries) was a Tripiṭaka master from Funan (扶南 Phù Nam), a pre-Angkor Indianized kingdom located around the Mekong delta.

In 503, the second year of the Tianjian (天監 Thiên Giám) years during the Southern Liang Dynasty (502–57, nhà Lương), Mandra arrived in Jiankang (建康 Kiến Khang), the present-day Nanjing (Nam Kinh), Jiangsu Province (tỉnh Giang Tô). With the support of Emperor Wu (梁武帝 Lương Vũ Đế), he helped Saṅghavarman (僧伽婆羅 Saṃghabhara, Sanghaphala - Tăng Già Bà La, 460–524), who was also from Funan, translate Sanskrit texts into Chinese. In 506, Mandra translated the Sūtra of Mahā-Prajña-Pāramitā Pronounced by Mañjuśrī Bodhisattva (T08n0232 - Văn Thù Sư Lợi Sở Thuyết Ma Ha Bát Nhã Ba La Mật Kinh). Nothing more is known about him.


(From: Fo Guang Da Ci Dian, 佛光大辭典 Phật Quang Đại Từ Điển)

*  * * 


Ngài Tăng Già Bà La (僧伽婆羅, Sanghabhadra, Sanghaphala - dịch là Tăng Khải) vốn là người Phù Nam, xuất sanh vào năm 460, thông minh đảnh ngộ từ thuở nhỏ, sớm đã thân cận học Phật pháp, xuất gia từ lúc còn trẻ, chú trọng nơi luận A Tỳ Ðàm, thanh danh đã vang khắp vùng Nam Hải. Thọ giới cụ túc xong, y theo giới luật mà tu tập tròn vẹn. Ngài có ý chí đi khắp nơi để hoằng dương chánh pháp. Nghe nước Tề tôn sùng Phật pháp, nên Ngài đáp thuyền đến kinh đô Kiến Khang, trụ tại chùa Chánh Quán, làm đệ tử của sa môn Cầu Na Bạt Ðà (người Thiên Trúc). Sau này theo ngài Cầu Na Bạt Ðà nghiên cứu tinh tường kinh Phuơng Ðẳng. Chưa đọc xong hết mà đã tinh thông yếu chỉ. Ngài lại thông thạo rất nhiều ngôn ngữ. Sau khi nhà Tề bị diệt vong, Ngài đoạn hết tất cả thế duyên, ẩn tu trong rừng núi, để dưỡng đạo nghiệp.
 
Niên hiệu Thiên Giám thứ năm (506), được sắc lịnh của Lương Võ Ðế, tại năm nơi như Chiêm Vân Quán, chùa Chánh Quán, trụ quán Phù Nam, vườn Hoa Lâm, cung điện Thọ Quang ở Dương Ðô trong suốt mười bảy năm trường, Ngài chuyên ròng phiên dịch kinh điển, tổng cộng được 11 bộ, và 48 quyển, như kinh Ðại A Dục, luận Giải Thoát Ðạo, v.v... Lúc Ngài mới bắt tay vào công việc phiên dịch tại cung điện Thọ Quang, Lương Võ Ðế đích thân đến pháp tọa mà ghi chép văn dịch, cùng duyệt thảo lại hết văn kinh dịch. Nhà vua lại ra lịnh cho sa môn Bảo Xướng, Huệ SIêu, Tăng Trí, Pháp Vân, v.v... trợ giúp việc phiên dịch, như kiểm thảo lời kinh, khiến kinh văn được lưu loát. Nhà vua thường tiếp lễ Ngài rất thâm hậu. Song, Ngài không tự giữ tài vật riêng tư. Thái úy Lâm Xuyên Vương Hoằng tiếp đãi Ngài rất trọng hậu.
 
Niên hiệu Phổ Thông thứ năm (524), ngài Tăng Già Bà La nhập tịch tại chùa chánh quán, thọ sáu mươi lăm tuổi.


(From: http://www.dharmasite.net)

Monday, 12 November 2012

Upanisa Sutta (Discourse on Supporting Conditions, SN 12.23)

Source: Transcendental Dependent Arising -- A Translation and Exposition of the Upanisa Sutta, Bhikkhu Bodhi, The Wheel, no. 277-278, BPS, Sri Lanka, 1980.


Upanisa Sutta
(Discourse on Supporting Conditions, SN 12.23)


While staying at Savatthi the Exalted One said:

"The destruction of the cankers, monks, is for one who knows and sees, I say, not for one who does not know and does not see. Knowing what, seeing what does the destruction of the cankers occur? 'Such is material form, such is the arising of material form, such is the passing away of material form. Such is feeling... perception... mental formations... consciousness; such is the arising of consciousness, such is the passing away of consciousness' — for one who knows and sees this, monks, the destruction of the cankers occurs.

"The knowledge of destruction with respect to destruction has a supporting condition, I say, it does not lack a supporting condition. And what is the supporting condition for the knowledge of destruction? 'Emancipation' should be the reply.

"Emancipation, monks, also has a supporting condition, I say, it does not lack a supporting condition. And what is the supporting condition for emancipation? 'Dispassion' should be the reply.

"Dispassion, monks, also has a supporting condition, I say, it does not lack a supporting condition. And what is the supporting condition for dispassion? 'Disenchantment' should be the reply.

"Disenchantment, monks, also has a supporting condition, I say, it does not lack a supporting condition. And what is the supporting condition for disenchantment? 'The knowledge and vision of things as they really are' should be the reply.

"The knowledge and vision of things as they really are, monks, also has a supporting condition, I say, it does not lack a supporting condition. And what is the supporting condition for the knowledge and vision of things as they really are? 'Concentration' should be the reply.

"Concentration, monks, also has a supporting condition, I say, it does not lack a supporting condition. And what is the supporting condition for concentration? 'Happiness' should be the reply.

"Happiness, monks, also has a supporting condition, I say, it does not lack a supporting condition. And what is the supporting condition for happiness? 'Tranquillity' should be the reply.

"Tranquillity, monks, also has a supporting condition, I say, it does not lack a supporting condition. And what is the supporting condition for tranquillity? 'Rapture' should be the reply.

"Rapture, monks, also has a supporting condition, I say, it does not lack a supporting condition. And what is the supporting condition for rapture? 'Joy' should be the reply.

"Joy, monks, also has a supporting condition, I say, it does not lack a supporting condition. And what is the supporting condition for joy? 'Faith' should be the reply.

"Faith, monks, also has a supporting condition, I say, it does not lack a supporting condition. And what is the supporting condition for faith? 'Suffering' should be the reply.

"Suffering, monks, also has a supporting condition, I say, it does not lack a supporting condition. And what is the supporting condition for suffering? 'Birth' should be the reply.

"And what is the supporting condition for birth?. 'Existence' should be the reply.

"What is the supporting condition for existence? 'Clinging' should be the reply.

"What is the supporting condition for clinging? 'Craving' should be the reply.

"What is the supporting condition for craving? 'Feeling' should be the reply.

"What is the supporting condition for feeling? 'Contact' should be the reply.

"What is the supporting condition for contact? 'The sixfold sense base' should be the reply.

"What is the supporting condition for the sixfold sense base? 'Mentality-materiality' should be the reply.

"What is the supporting condition for mentality-materiality? 'Consciousness' should be the reply.

"What is the supporting condition for consciousness? 'Kamma formations' should be the reply.

"Kamma formations, monks, also have a supporting condition, I say, they do not lack a supporting condition. And what is the supporting condition for kamma formations? 'Ignorance' should be the reply.

"Thus, monks, ignorance is the supporting condition for kamma formations, kamma formations are the supporting condition for consciousness, consciousness is the supporting condition for mentality-materiality, mentality-materiality is the supporting condition for the sixfold sense base, the sixfold sense base is the supporting condition for contact, contact is the supporting condition for feeling, feeling is the supporting condition for craving, craving is the supporting condition for clinging, clinging is the supporting condition for existence, existence is the supporting condition for birth, birth is the supporting condition for suffering, suffering is the supporting condition for faith, faith is the supporting condition for joy, joy is the supporting condition for rapture, rapture is the supporting condition for tranquillity, tranquillity is the supporting condition for happiness, happiness is the supporting condition for concentration, concentration is the supporting condition for the knowledge and vision of things as they really are, the knowledge and vision of things as they really are is the supporting condition for disenchantment, disenchantment is the supporting condition for dispassion, dispassion is the supporting condition for emancipation, and emancipation is the supporting condition for the knowledge of the destruction (of the cankers).

"Just as, monks, when rain descends heavily upon some mountaintop, the water flows down along with the slope, and fills the clefts, gullies, and creeks; these being filled fill up the pools; these being filled fill up the ponds; these being filled fill up the streams; these being filled fill up the rivers; and the rivers being filled fill up the great ocean — in the same way, monks, ignorance is the supporting condition for kamma formations, kamma formations are the supporting condition for consciousness, consciousness is the supporting condition for mentality-materiality, mentality-materiality is the supporting condition for the sixfold sense base, the sixfold sense base is the supporting condition for contact, contact is the supporting condition for feeling, feeling is the supporting condition for craving, craving is the supporting condition for clinging, clinging is the supporting condition for existence, existence is the supporting condition for birth, birth is the supporting condition for suffering, suffering is the supporting condition for faith, faith is the supporting condition for joy, joy is the supporting condition for rapture, rapture is the supporting condition for tranquillity, tranquillity is the supporting condition for happiness, happiness is the supporting condition for concentration, concentration is the supporting condition for the knowledge and vision of things as they really are, the knowledge and vision of things as they really are is the supporting condition for disenchantment, disenchantment is the supporting condition for dispassion, dispassion is the supporting condition for emancipation, and emancipation is the supporting condition for the knowledge of the destruction (of the cankers)."

* * *
Duyên
(Hòa thượng Minh Châu dịch)


1)... Trú ở Sàvatthi.

2) -- Này các Tỷ-kheo, đối với người biết, này các Tỷ-kheo, đối với người thấy, Ta nói các lậu hoặc được đoạn diệt, không phải đối với người không biết, không phải đối với người không thấy.

3) Và này các Tỷ-kheo, như thế nào đối với người biết, đối với người thấy, các lậu hoặc được đoạn diệt? Ðây là sắc, đây là sắc tập khởi, đây là sắc đoạn diệt. Ðây là thọ... Ðây là tưởng... Ðây là hành... Ðây là thức, đây là thức tập khởi, đây là thức đoạn diệt. Như vậy, này các Tỷ-kheo, đối với người biết, như vậy đối với người thấy, các lậu hoặc được đoạn diệt.

4) Này các Tỷ-kheo, trong đoạn diệt ấy, trí về đoạn diệt, Ta nói rằng trí ấy có duyên, không phải không có duyên.

5) Và này các Tỷ-kheo, duyên của trí về đoạn diệt là gì? Giải thoát là câu trả lời. Này các Tỷ-kheo, Ta nói rằng giải thoát có duyên, không phải không có duyên.

6) Và này các Tỷ-kheo, duyên của giải thoát là gì? Ly tham là câu trả lời. Này các Tỷ-kheo, Ta nói rằng ly tham có duyên, không phải không có duyên.

7) Và này các Tỷ-kheo, duyên của ly tham là gì? Yếm ly là câu trả lời. Này các Tỷ-kheo, Ta nói rằng yếm ly có duyên, không phải không có duyên.

8) Và này các Tỷ-kheo, duyên của yếm ly là gì? Tri kiến như chân là câu trả lời. Này các Tỷ-kheo, Ta nói rằng tri kiến như chân có duyên, không phải không có duyên.

9) Và này các Tỷ-kheo, duyên của tri kiến như chân là gì? Ðịnh là câu trả lời. Này các Tỷ-kheo, Ta nói rằng định có duyên, không phải không có duyên.

10) Và này các Tỷ-kheo, duyên của định là gì? Lạc là câu trả lời. Này các Tỷ-kheo, Ta nói rằng lạc có duyên, không phải không có duyên.

11) Này các Tỷ-kheo, duyên của lạc là gì? Khinh an là câu trả lời. Này các Tỷ-kheo, Ta nói rằng khinh an có duyên, không phải không có duyên.

12) Và này các Tỷ-kheo, duyên của khinh an là gì? Hỷ là câu trả lời. Này các Tỷ-kheo, Ta nói rằng hỷ có duyên, không phải không có duyên.

13) Và này các Tỷ-kheo, duyên của hỷ là gì? Hân hoan là câu trả lời. Này các Tỷ-kheo, Ta nói rằng hân hoan có duyên, không phải không có duyên.

14) Và này các Tỷ-kheo, duyên của hân hoan là gì? Lòng tin là câu trả lời. Này các Tỷ-kheo, Ta nói rằng lòng tin có duyên, không phải không có duyên.

15) Và này các Tỷ-kheo, duyên của lòng tin là gì? Khổ là câu trả lời. Này các Tỷ-kheo, Ta nói rằng khổ có duyên, không phải không có duyên.

16) Và này các Tỷ-kheo, duyên của khổ là gì? Sanh là câu trả lời. Này các Tỷ-kheo, Ta nói rằng sanh có duyên, không phải không có duyên.

17) Và này các Tỷ-kheo, duyên của sanh là gì? Hữu là câu trả lời. Này các Tỷ-kheo, Ta nói rằng hữu có duyên, không phải không có duyên.

18) Và này các Tỷ-kheo, duyên của hữu là gì? Thủ là câu trả lời. Này các Tỷ-kheo, Ta nói rằng thủ có duyên, không phải không có duyên.

19) Và này các Tỷ-kheo, duyên của thủ là gì? Ái là câu trả lời. Này các Tỷ-kheo, Ta nói rằng ái có duyên, không phải không có duyên.

20-25) Và này các Tỷ-kheo, duyên của ái là gì? Thọ là câu trả lời... (như trên)...

Xúc là câu trả lời...
Sáu xứ là câu trả lời...
Danh sắc là câu trả lời...
Thức là câu trả lời...
Hành là câu trả lời. Này các Tỷ-kheo, Ta nói rằng hành có duyên, không phải không có duyên.

26) Và này các Tỷ-kheo, duyên của hành là gì? Vô minh là câu trả lời.

Như vậy, này các Tỷ-kheo, vô minh duyên hành; hành duyên thức; thức duyên danh sắc; danh sắc duyên sáu xứ; sáu xứ duyên xúc; xúc duyên thọ; thọ duyên ái; ái duyên thủ; thủ duyên hữu; hữu duyên sanh; sanh duyên khổ; khổ duyên tín; tín duyên hân hoan; hân hoan duyên hỷ; hỷ duyên khinh an; khinh an duyên lạc; lạc duyên định; định duyên tri kiến như chân; tri kiến như chân duyên yếm ly; yếm ly duyên ly tham; ly tham duyên giải thoát; giải thoát duyên trí về đoạn diệt.

27) Ví như, này các Tỷ-kheo, trên đỉnh núi trời mưa nặng hột và nước chảy theo triền thấp, tràn đầy hang núi, khe núi, thung lũng. Khi các hang núi, khe núi, thung lũng được tràn đầy, thời ao nhỏ được tràn đầy; ao nhỏ được tràn đầy thời ao lớn được tràn đầy; ao lớn tràn đầy thời sông nhỏ được tràn đầy; sông nhỏ được tràn đầy thời sông lớn được tràn đầy; sông lớn được tràn đầy thời biển lớn, đại dương được tràn đầy.

28) Cũng vậy, này các Tỷ-kheo, vô minh duyên hành; hành duyên thức; thức duyên danh sắc; danh sắc duyên sáu xứ; sáu xứ duyên xúc; xúc duyên thọ; thọ duyên ái; ái duyên thủ; thủ duyên hữu; hữu duyên sanh; sanh duyên khổ; khổ duyên tín; tín duyên hân hoan; hân hoan duyên hỷ; hỷ duyên khinh an; khinh an duyên lạc; lạc duyên định; định duyên tri kiến như chân; tri kiến như chân duyên yếm ly; yếm ly duyên ly tham; ly tham duyên giải thoát; giải thoát duyên trí về đoạn diệt.

*

Friday, 9 November 2012

Ignoring the inbox - a new morning mantra



Eli Greenblat
Sydney Morning Herald, 09 November, 2012


If you, like most office workers, open your email first thing in the morning, then you might be setting yourself up for a horrible day and wasting hundreds of hours a year.

The work email inbox is a "pandora's box" of nitty-gritty detail, gossip and distractions that are best dealt with later in the morning, and pressing the "send receive" button as soon as you slouch in your seat is the worst way to start your day.

These are the somewhat controversial views of Danish organisational behavioural expert and corporate consultant Rasmus Hougaard, who has taken his new way of working to international companies such as Sony, General Electric and Danish brewer Carlsberg.

"Doing emails first thing in the day is so ineffective," says Hougaard, "it is the worst thing you can do at work."

His teachings, in demand in his home country of Denmark and around the world, are based on a philosophy called "mindfulness".

Mindfulness has it origins in Buddhist traditions, stretching back thousands of years to Yogism, Taoism and Judaism, and has been applied to improve personal relationships, and more recently, to enrich the work environment. It is also being used as a therapeutic application in clinical psychology, as well as stress reduction and improving well-being.

"Mindfulness is basically a method to make your mind more effective, to achieve the things you want to achieve in life," says Hougaard, who was in Australia this week to promote his "mindfulness in the workplace" philosophy and to attract new students and trainers to his camp.

"And if you are a professional, a corporate, you have some specific things you have to look out for. Mindfulness will help you be more effective, by making you more focused and thereby higher-performing."

The problem is, explains Hougaard, the mind has a tendency to wander, getting caught up in emotions and distractions, from sadness over a past relationship, for example, or mentally listing the weekend shopping list. These diversions can lead to miscommunication, poor work and wasted labour hours.

For Hougaard, and others in the mindfulness school of psychology, it's all about being in the present moment and paying attention in a particular way. The mantra is: "on purpose, in the present moment, and non-judgmentally".

Followers also believe the therapeutic application goes a long way to developing emotional resilience, enhancing people's capacity to focus and ultimately act on what is important and meaningful in their lives and at work.

This has obvious benefits for businesses whose distracted, unhappy staff waste thousands of hours each year.

Hougaard believes this daily wandering – who won Big Brother last night? What was that song on the radio this morning? Has someone taken my coffee mug? – can take up half of the average person's day.

"The mind is wandering almost half the time that we are awake," Hougaard says. "That means we are not really present with what we are doing half of the time, and that's quite a lot of time.

"If we can take this into the boardroom of any company, 10 people sitting around a room, there is a good chance that at least half of them are not present with this meeting, meaning the whole objective of the meeting is not achieved as fast and as high-quality as it could be if everyone was focused."

It's the same with work emails, says Hougaard, who is the founder and managing director of the Potential Project – a Denmark-based international provider of corporate based mindfulness training programs.

Hougaard, who has taught mindfulness to individuals and corporations in Europe, Asia and the US since 2000 and holds a Bachelor's degree in philosophy, says office workers are wasting up to three hours a day in the way they read and respond to emails because of the "wandering" mind and a lack of mindfulness.

And that unproductive time can be at its worst first thing in the morning.

"When you come in to work in the morning you have been just sleeping, and you have a complete open view of your working day. Most people know when they get in to work what they have to do, in terms of goals for the day, but then what happens is you open your mailbox and you are bombarded with all these nitty-gritty details and sometimes – many times – not very important emails.

"And your mind is absorbed into that rather than the goals and the priorities for the day.

"Studies show we can spend two to three hours every day at work on email and most of that time we are thinking about other things.

"We are allowing our mind to be distracted by incoming emails, or people talking around us, and we are basically not having the mental capabilities to stay focused on those emails and to deal with them one-by-one."

Emailing is a fast way of communicating, he teaches, but sometimes it can be too fast.

"A single word can be interpreted differently from the intention of the sender. It can cause minutes or hours of anger, confusion, doubt and other energy-consuming states of mind. Applying a short moment of mindfulness when emailing can save much time and energy. Mindful emailing is a way of training the mind to stay in the driver seat and never run on autopilot."

To help workers and companies to trawl faster, and more intelligently, through the flood of emails that wash up in the inbox every day, Hougaard has developed a morning plan for office workers when they first arrive at their desk:

* Take 5-10 minutes to get in the present moment. (This can include special breathing and meditation-like postures.)

* Take a few minutes to consider the main objectives and priorities for the day.

* For the next 30 to 90 minutes, focus on work duties (reports, organising meetings) that are of highest importance and require attention, creativity and productivity.

* Only after this, check your inbox.

*  *  *

Thursday, 18 October 2012

Bored stiff? Then you should be reading this ...



From:  The Sydney Morning Herald, 18 October 2012

*

Everyone has their moments of downtime, but it's not a pleasant feeling, writes Ann Robinson.

*

What were you doing before you started reading this? Were you fully focused on another article? Or doing the crossword? Eating breakfast? Organising your day? Or were you staring out of the window, feeling restless and bored?

It is more likely to have been the latter. Fleeting moments of boredom are universal, and are often what drives us to stop what we are doing and shift to something that we hope will be more stimulating.

Although boredom is common, however, it is neither trivial nor benign, Dr John Eastwood, a psychologist at York University, Toronto, says. Eastwood is the joint author of The Unengaged Mind, a new paper on the theory of boredom.

Boredom, he points out, has been associated with increased drug and alcohol abuse, overeating, depression and anxiety, and an increased risk of making mistakes. Mistakes at work might not be a matter of life and death for most of us, but if you are an air traffic controller, pilot or nuclear power plant operator, they most certainly can be.

A commercial pilot, Sami Franks (not his real name), confirms that boredom can make pilots lose attention

''When you fly long haul, there are two pilots, one of whom is monitoring all the screens while the other does the paperwork, talks to air traffic control and so on. You need to be alert for landing and takeoff, but once you're 500 feet [150 metres] above the runway, the plane's on autopilot and it can be very quiet and boring.

''In a study I saw of co-pilots who woke up after a nap, 30 per cent reported seeing the other pilot asleep too,'' Franks adds, in a comment that will not play well with nervous flyers.

The stakes are not usually so high, but boredom can be protracted, heavy and associated with an unpleasant sensation, Eastwood says. And despite having attracted the attention of philosophers, psychologists, neuroscientists and educationalists, there is no precise definition of boredom and no consensus as to how we counter it. .

''All instances of boredom involve a failure of attention,'' Eastwood says. ''And attention is what you are using now to blot out the plethora of stimuli around you while you focus awareness on a given topic.''
There are three functions involved in attention. We have to be suitably aroused, so as not to fall asleep on the job. Then we have an orienting system that can cut in so that if you cross the road, deep in thought, you will still respond to a flickering light on the edge of your visual field that heralds a fast-approaching car. And the third type of attention is an executive system that oversees our mental activities, so we can consciously stay engaged even if the task is not very interesting. Boredom results when any of these functions breaks down.

Dr Esther Priyadharshini, a senior lecturer in education at the University of East Anglia, in England, has studied boredom and says it can be seen in a positive light.

''We can't avoid boredom - it's an inevitable human emotion,'' she says. ''We have to accept it as legitimate and find ways it can be harnessed. We all need downtime, away from the constant bombardment of stimulation. There's no need to be in a frenzy of activity at all times.''

Children who complain that they have nothing to do on rainy half-term breaks may find other things to focus on if left to their own devices.

The artist Grayson Perry is believed to have spoken of how long periods of boredom in childhood may have enhanced his creativity. ''We all need vacant time to mull things over,'' Priyadharshini says.

But if boredom can enhance our creativity and be a signal for change, why is it such a corrosive problem for some individuals?

People who have suffered extreme trauma are more likely to report boredom than those who have had a less eventful time. The theory is that they shut down emotionally and find it harder to work out what they need. They may be left with free-floating desire, without knowing what to pin it on. This lack of emotional awareness is known as alexithymia and can affect anyone.

Frustrated dreamers who haven't realised their goals can expend all their emotional energy on hating themselves or the world, and find they have no attention left for anything else.

Bungee jumpers and thrill-seekers may also be particularly susceptible to boredom, as they feel the world isn't moving fast enough for them.

''Boredom isn't a nice feeling, so we have an urge to eradicate it and cope with it in a counterproductive way,'' Eastwood says. This may be what drives people to destructive behaviours such as gambling, overeating, alcohol and drug abuse, he says, though research is needed to tease out whether there's a direct causal link.

''The problem is we've become passive recipients of stimulation,'' Eastwood says. ''We say, 'I'm bored, so I'll put on the TV or go to a loud movie.' But boredom is like quicksand: the more we thrash around, the quicker we'll sink.''

Guardian News & Media

*

Thursday, 11 October 2012

Can the Theravada Bhikkhuni Order be Re-established? It Already Has.



Can the Theravada Bhikkhuni Order be Re-established? It Already Has.
By Ven. Bhikkhu Bodhi

From:  Present  - The Voices and Activities of Theravada Buddhist Women,  August 2012

*

In March 2012, Sri Lanka’s national newspaper, the Ceylon Daily News, printed a statement issued by the Concise Tripitaka Editorial Board, which discusses whether the Dhammavinaya allows the re-establishment of the Bhikkhuni Order. The statement begins:

“The re-establishment of the Bhikkhuni Order which was the subject of debate a few decades ago has surfaced once again. Agitation and press conferences were held recently by the parties who claim to have established the Bhikkhuni Order, in a bid to pressurize the Government to recognize the Bhikkhuni Order. Already the Most Venerable Maha Nayaka Theras have informed the Commissioner-General of Buddhist Affairs that it is not possible to establish a Bhikkhuni Order according to the ‘Dharmavinaya’ the doctrine of the Buddha.“

American scholar-monk Bhikkhu Bodhi submitted the following response (which was not published in the Ceylon Daily News).

*

 I am writing in response to a statement published in the Daily News on March 29, 2012, “Can the Theravada Bhikkhuni Order be Re-established?” issued by the Concise Tripitaka Editorial Board. The Board offers a negative answer to this question, but I find its statement to be grounded upon biases and assumptions that are not absolutely convincing. I have already addressed these in detail in a booklet I published titled “The Revival of Bhikkhuni Ordination in the Theravada Tradition” (available online at: http://tinyurl.com/7n49otq). In this short article, with all due respect to the Mahanayaka Theras, I wish to contend not only that the Theravada Bhikkhuni Order can be re-established, but that it has already been re-established and that by taking a liberal point of view, the ordination should be regarded as legitimate.

The main legal objection the Mahanayaka Theras raise against a revival of the Bhikkhuni Sangha stems from the fact that the Vinaya holds that women are to be ordained by both the Bhikkhuni Sangha and the Bhikkhu Sangha. In their view, to be a purely Theravada ordination, it must also come from an existing Theravada Bhikkhuni Sangha. This leads to a predicament. In the absence of an existing Theravada Bhikkhuni Sangha, a legitimate Theravada Bhikkhuni ordination cannot be granted, and since, in their view, there is no existing Theravada Bhikkhuni Sangha, they conclude that “setting up a Bhikkhuni Order cannot be done under the Dharmavinaya.”

It is just this conclusion that I wish to contest. The first step in doing so is to note that Theravada Vinaya theory often merges stipulations that stem from the canonical Vinaya and Commentaries with interpretations and assumptions that have gained currency through centuries of tradition. I do not want to undervalue tradition, for it represents the accumulated legal expertise of generations of Vinaya specialists. However, we also must remember that tradition should not be placed on a par with the canonical Vinaya or even the secondary authorities, the Vinaya Commentaries.
We can illustrate this point with an analogy from geometry. If we draw a straight line through a point and extend the line, the distance between its two ends increases and it seems logical to hold that the two ends will never meet. But this is so only because we are thinking in the framework of Euclidean geometry. If we adopt the standpoint of spherical geometry, we can see that a continuous line drawn on a sphere eventually winds back on itself. Thus, if I break away from my familiar assumptions, a new range of possibilities suddenly opens up.

The same applies to the Mahanayakas’ position regarding the possibility of bhikkhuni ordination: they are based on implicit assumptions. The two assumptions behind their position are: (1) the dual-Sangha ordination was intended to apply under all circumstances without exception; (2) the Theravada is the only Buddhist school that preserves an authentic Vinaya lineage stemming from the Buddha. These two assumptions are only traditional beliefs without canonical support. Both can be challenged by making two contrary stipulations.

The first is that under exceptional circumstances the Bhikkhu Sangha alone can ordain women as bhikkhunis, based on the Buddha’s statement: “I allow you, bhikkhus, to ordain Bhikkhunis.” This allowance was never rescinded by the Buddha. The legitimacy of ordination by bhikkhus alone, when a Theravada Bhikkhuni Sangha does not exist, was recognized—even advocated—by no less a figure than the original Jetavan Sayadaw of Burma, one of the most learned monks of the twentieth century, the meditation master of the famous Mahasi Sayadaw (I have translated the text from Pali into English in my booklet referred to above).

The second stipulation is intended to preserve the form of a dual-Sangha ordination. It holds that the Theravada Bhikkhu Sangha can collaborate with a Bhikkhuni Sangha from an East Asian country such as Taiwan in conducting a dual-Sangha ordination. The Mahanayaka Theras think that what the Chinese Buddhists confer is a Mahayana ordination, but this is a misunderstanding. While Chinese monks and nuns for the most part follow Mahayana Buddhism, the Vinaya tradition they observe is not a Mahayana Vinaya but the Vinaya of the Dharmaguptakas, an early Buddhist school that prevailed in northwest India. The Dharmaguptakas also originated from the Asokan missions and belonged to the same Vibhajjavada tradition to which the Theravada school belongs.

The Bhikkhuni Sangha that has recently sprung up in Sri Lanka derives from a grand ordination held at Bodhgaya in February 1998, conducted under the auspices of Taiwanese Buddhist elders working in collaboration with Sri Lankan elders. First, the grand ordination ceremony assembled bhikkhus from several countries and traditions—mainly Taiwanese and Sri Lankan—along with Taiwanese and Western bhikkhunis to serve as the Bhikkhuni Sangha. The women who were ordained included Theravada ten-precept nuns from Sri Lanka and Nepal, as well as Western nuns following Tibetan Buddhism. A full dual-ordination was conducted in accordance with the Dharmagupta Vinaya tradition. In Vinaya terms, the women that were ordained became full-fledged bhikkhunis inheriting the Dharmaguptaka Vinaya lineage.

To make them heirs to the Theravada Vinaya lineage, the Sri Lankan bhikkhus took the newly ordained bhikkhunis to Sarnath and conferred on them another ordination based on the Pali Vinaya Pitaka. This ordination did not negate the earlier dual-ordination received from the Chinese Sangha but supplemented it, inducting the bhikkhunis into the Theravada Vinaya lineage. This procedure was very similar to the dalhikamma often given in Sri Lanka to allow bhikkhus from one Nikaya to change over to another Nikaya or to join another monastic community.

It may be of interest to note that while the Concise Tripitaka Editorial Board ends by quoting Venerable Madihe Paññasiha Mahanayaka Thera to support its repudiation of bhikkhuni ordination, the Ven. Paññasiha’s close disciple, the late Ven. Dhammavihari, a Vinaya scholar, came to recognize the validity of bhikkhuni ordination late in his life and defended it at the 2007 conference in Hamburg. Thus, different views are possible even between close colleagues in the Sangha.
As I see it, the Vinaya itself cannot be read in a fixed manner as either unconditionally permitting or forbidding a revival of the Bhikkhuni Sangha. It yields these conclusions only as a result of interpretation, which often reflects the attitudes of the interpreters and their framework of assumptions. In my opinion, in dealing with this issue, the question that should be foremost in our minds is this: “What would the Buddha want his elder bhikkhu-disciples to do in such a situation, now, in the twenty-first century?” Would he want us to apply the regulations governing ordination in a way that excludes women from the fully ordained renunciant life so that we present to the world a religion in which men alone can lead the life of full renunciation? Or would he instead want us to apply the Vinaya in a way that is kind, generous, and accommodating, thereby offering the world a religion that truly embodies principles of justice and nondiscrimination?

The answers to these questions are not immediately given by any text or tradition, but I don’t think we are left entirely to personal opinion either. We can see in the texts how the Buddha displayed both compassion and rigor in setting up the Vinaya. We can also see how, in laying down rules for the Sangha, he took account of the expectations of lay people in the wider society. In working out a solution to our own problem, therefore, we have these two guidelines to follow. One is to be true to the spirit of the Dhamma. The other is to be responsive to the social, intellectual, and cultural ideals of people in the present period of human history.

Looked at in this light, the revival of a Theravada Bhikkhuni Sangha can be seen as an intrinsic good that conforms to the spirit of the Dhamma, helping to fulfill the Buddha’s own mission of opening “the doors to the Deathless” to everyone, women as well as men. At the same time, the existence of a Bhikkhuni Sangha allows women to make a meaningful contribution to Buddhism as preachers, scholars, meditation teachers, and also as counselors and guides to women lay followers. A Bhikkhuni Sangha will also win for Buddhism the respect of people in the world, who regard the absence of gender discrimination as the mark of a truly honorable religion in harmony with the worthy trends of present-day civilization.

*  *  *

Friday, 5 October 2012

Xuất xứ chiếc y Nam tông của Hòa thượng Thích Minh Châu

Trích: Phật tử Việt Nam, 03-10-2012, http://www.phattuvietnam.net 
 
(...)
 
Vào năm 1987, nhân dịp Hòa thượng Thích Thiện Châu, viện chủ Trúc Lâm Thiền viện Pari s, về thăm Việt Nam, Hòa thượng Siêu Việt Phó chủ tịch HĐTS. GHPGVN, Tăng trưởng Phật giáo Nam Tông có thỉnh mời Hòa thượng Thích Minh Châu và Hòa thượng Thích Thiện Châu dùng cơm ở chùa Kỳ Viên, Q.3, Tp. HCM.
 
Dùng cơm xong, chư vị Hòa thượng dùng trà đàm đạo rất thân mật.
 
Hôm đó chúng tôi được diễm phúc ngồi hầu và pha trà. Chúng tôi vẫn còn nhớ mãi câu hỏi của Cố Hòa thượng Thích Siêu Việt, Hòa thượng hỏi: duyên nào Hòa thượng Minh Châu mặc chiếc y Nam Tông? Hòa thượng Minh Châu trả lời: “Tôi mặc chiếc y này vào năm 1953 tại Tích Lan do Hòa thượng Kassapa và Thượng tọa Sumangala (hai vị này dạy tôi tiếng Pali và tiếng Anh) trao tặng và làm lễ xuất gia theo nghi thức Tích Lan, có 12 vị Tỳ kheo là giáo sư nổi tiếng của trường Đại học Tích Lan tham dự.”
 
Nhân dịp này, Hòa thượng Thích Siêu Việt có mời Hòa thượng Thích Thiện Châu giảng một thời pháp với chủ đề Sống và Chết tại chùa Kỳ Viên, Phật tử tham dự hôm đó vào một buổi chiều khá đông.
 
Năm 1995, chúng tôi hướng dẫn một vị Hòa thượng Tích Lan (Giáo sư Đại học Áo - Châu Âu) lên thăm Hòa thượng Minh Châu. Trong cuộc nói chuyện, Hòa thượng cũng xác nhận một lần nữa, Hòa thượng có duyên học và tu ở Tích Lan.
 
(...)
 
Nguyễn Văn Sáu (Tỳ khưu Thiện Minh)
Sinh viên Học viện Phật giáo Việt Nam khóa III
*

Wednesday, 12 September 2012

Năm điều không thể thay đổi được trong đời

Năm Điều Không Thể Thay Đổi Được Trong Đời Và Chấp Nhận Chúng Để Có Hạnh Phúc

Nguyễn Thượng Chánh
(Việt Báo Online, www.vietbao.com, 11-09-2012)
*
Phỏng theo tác phẩm “The Five Things We Cannot Change: And the Happiness We Find by Embracing Them”, David Richo (2005).
*
Năm điều không thể thay đổi được trong đời

Tại sao có biết bao nhiêu người, mặc dù đã hết sức cố gắng nhưng vẫn không đạt được một cuộc sống an vui và hạnh phúc?

Lý do là tại gì họ đã phung phí biết bao là năng lực để cố thay đổi những gì không thể thay đổi được!

Nên biết rằng có năm điều bất di bất dịch chúng ta có muốn thay đổi cũng không được, chỉ vô ích mà thôi. Đó là:

1- Tất cả mọi việc, mọi sự vật trên cỏi đời nầy đều biến đổi và phải có ngày chấm dứt. (Everything changes and ends).

2- Mọi sự việc không phải luôn luôn diễn tiến đúng như kế hoạch (Things do not always go according to plan).

3- Cuộc sống không phải lúc nào cũng được công bằng (Life is not always fair).

4- Khổ đau là một phần trong cuộc đời (Pain is part of life).

5- Người đời không phải lúc nào cũng yêu thương và trung thành với nhau (People are not loving and loyal all the time).

David Richo giúp chúng ta hiểu rằng không phải lúc nào cuộc sống cũng đều tốt đẹp hết cho đến khi chúng ta hiểu rõ năm sự thật nêu trên.

Ông ta khuyên mọi người hãy thành thật và nên thực tế hơn. Phải biết chấp nhận tình huống, hoàn cảnh không như ý mới mong có được sự thanh tịnh và hạnh phúc lâu dài.

Trong phần hai của tác phẩm, tác giả cho biết bằng cách nào chúng ta có thể dung bồi chữ “vâng” vô điều kiện (unconditional yes) trong mọi điều kiện của cuộc sống, tập mở rộng cõi lòng kể cả việc chấp nhận mọi hoàn cảnh khó khăn của mình.

Pha trộn tâm lý học Tây phương với tư tưởng tâm linh Á đông (eastern spirituality) đồng thời hổ trợ bởi bởi các buổi thực tập, David Richo giúp chúng ta khai tâm,vui sống lên kể cả trong hoàn cảnh hãi hùng, đớn đau và thất vọng - để cuối cùng khám phá ra được món quà to lớn nhất trong đời mình.

Hãy chấp nhận những gì mình không thể thay đổi được. Các nhà tâm lý học Pháp giải thích (phỏng theo tạp chí Psychologies, 07-Mai 2011, Flavia Mazelin-Salvi, “Psychologie magazine - Accepter ce que l'on ne peut pas changer” http://www.psychologies.com/Therapies/Developpement-personnel/Epanouissement/Articles-et-Dossiers/Accepter-ce-que-l-on-ne-peut-pas-changer):

1- Sự việc xảy ra không như ý mình mong muốn

Carole Sédillot, giảng dạy tâm lý học thuộc trường phái Jung. Bà là tác giả “Jeu et Enjeu de la psyché”

*Tại sao mình khổ?

Xin việc làm thất bại, xin thuyên chuyển nhiệm sở bị từ chối, có một đứa con không ra gì như… Không tự làm chủ được cuộc đời rất dễ đưa mình đến tâm trạng sầu não.

Đối với văn hóa Tây phương, đời sống phải gắn liền vào sự thành đạt về vật chất. Theo tâm lý học trường phái Jung thì chính sự thiếu ý thức về mối dây liên hệ giữa con người và vũ trụ là nguồn gốc của khổ đau.

Sự bấn loạn tinh thần của chúng ta vì dự án bị đổ vỡ, càng trở nên trầm trọng thêm hơn bởi nỗi cô đơn không ngừng xâm chiếm tâm hồn ta.

Cảm giác mất mát thúc đẩy chúng ta tái liên lạc lại với giai đoạn thơ ấu của mình trong thời xa xưa… Đó là lúc không hiểu tại sao người khác hay nói không với mình. Tâm trạng thiếu bao bọc, thiếu săn sóc trong tuổi niên thiếu càng nhiều bao nhiều thì chữ không trong cuộc sống hiện tại rất khó được chấp nhận bấy nhiêu.

Ngược lại, nếu chúng ta chấp nhận rằng chính quy luật vũ trụ chi phối tất cả cuộc sống thì sự mong muốn rất con người của mình cho dù to lớn đến đâu cũng trở thành tương đối mà thôi.

* Chấp nhận bằng cách nào?

Tự xét coi sự thất bại có phải hoàn toàn do yếu tố đến từ bên ngoài hay không? Có phải đó là một hành động hay một sự lựa chọn nông cạn, thiếu suy xét của chính mình chăng?

Hành động tự kiểm giúp chúng ta làm chủ được cuộc đời và có những quyết định đúng hơn trong tương lai.

Mình có thiếu sót điều gì hay không? Tại sao dự án bị trở ngại, không thực hiện được khiến mình phải thất vọng? Đó là những thiếu sót gì? Mình mong đợi được hài lòng về phương diện gì? Được xã hội tôn vinh? Củng cố mối dây tình cảm? Cải thiện vật chất?

Khi đã xác định thật sự mình muốn được hài lòng về phương diện nào thì lúc đó mới có thể nghĩ đến những phương cách khác khả dĩ giúp mình đạt được ước vọng.

2- Người đời không phải lúc nào cũng yêu thương và trung thành với nhau.

Dominique Picard-Giáo sư tâm lý học xã hội tại Université Paris 13. Đồng tác giả với Edmond Marc trong tác phẩm “Des Conflits Relationnels” (2008)

*Tại sao mình khổ?

Thương và được thương là cảm giác được đời chấp nhận và khi đó mình mới thật sự hiện hữu trong kiếp sống. Nếu thiếu ánh mắt thương yêu từ người khác, như từ bạn bè, vợ, chồng, gia đình, đồng nghiệp… chúng ta sẽ cảm thấy mất mát đi sự sống và bản sắc của mình sẽ bị xáo trộn.

Ngày nay, đòi hỏi được yêu thương có thể xem như đồng nghĩa với đòi hỏi một sự xác nhận bản sắc của chúng ta.Nếu thất bại, đó có nghĩa là cuộc đời đã thoát ra khỏi tầm tay của mình. Sự vô ơn bạc nghĩa (déloyauté) dẫn đến sự phủ nhận cái tôi (négation de soi); bị phản bội, có nghĩa là lòng tin cậy, quyền hạn và nhu cầu của mình bị người ta coi thường và tản lờ đi. Sự phản bội mặc nhiên xóa bỏ giao ước có qua có lại giữa hai người với nhau: tôi cho và tôi nhận lại những gì tương xứng với cái tôi đã cho.

Trong trường hợp gây cấn như: ngoại tình, bị sa thải, bị bạn bè phản bội, không phải chỉ có niềm tin của mình vào người khác bị ảnh hưởng nhưng niềm tin của chính mình cũng bị tổn thương không ít (tôi có làm gì để bị đối xử tồi tệ như thế nầy?).

* Chấp nhận bằng cách nào?

Cần phải phân biệt nỗi thất vọng và sự bất nghĩa trong một mối giao tiếp (bạn bè, vợ chồng, gia đình.) với sự phản bội có liên hệ với đệ tam nhân (tiers) bên ngoài (bị cho nghỉ việc vì lý do kinh tế, lường gạt…). Một mối giao tiếp (relation) luôn luôn cần phải được nhiều người cùng chung sức xây dựng nên. Để có thể tiến bước và tránh vấp ngã như trong quá khứ, chúng ta phải tự hỏi xem coi sự giao tiếp có thật sự được nuôi dưỡng trong một bối cảnh tốt đẹp không? Tìm hiểu coi mình đã làm được những gì chớ không phải do lỗi lầm của mình. Tôi đã cống hiến được những gì (quá nhiều, không đủ). Tôi chờ đợi gì ở người kia? Tôi có đủ sức để thỏa mãn nhu cầu bản thân không?

Công việc tự kiểm trên cần thực hiện chung với gia đình hay nhờ vào sự cố vấn của các nhà chuyên môn về tâm lý học.

Trong trường hợp một sự phản bội không tiên liệu, điều quan trọng là chúng ta cần phải tái đầu tư lại trong những mối dây liên hệ và hoạt động an toàn đồng thời cũng mang đến cho ta niềm vui sướng..

Chỉ có sự tái lập lại lòng tự trọng (estime de soi) và sự hổ trợ của người thương mới có thể làm giảm bớt cơn khủng hoảng tinh thần đồng thời hàn gắn lại được vết thương lòng mà thôi.

3- Khổ đau là một phần của đời sống

Stéphanie Hahusseau, chuyên khoa tâm thần và tâm lý học trị liệu (psychiatre – psychothérapeute et spécialiste des émotions). Bà là tác giả “Comment ne pas se gâcher la vie” (2010)

*Tại sao mình khổ?

Đổ vỡ hạnh phúc gia đình, tai nạn, bệnh trầm kha…Thấm nhuần đức tin Thiên Chúa Giáo, cho dù mang mặc cảm có tội chúng ta cũng vẫn cố chịu đựng một cách vô thức (inconsciemment) và xem những khổ đau như là một “hình phạt” đối với mình… Sự liên hệ nầy rất thường hay thấy xảy ra ở các bệnh nhân. Bên cạnh sự đau đớn về thể xác họ còn phải mang thêm gánh nặng của mặc cảm tội lỗi nữa.

Đây không có nghĩa là việc thăm dò huớng “tại sao?”, một việc làm vô ích, nhưng nếu bằng mọi giá chúng ta chỉ khư khư cố tìm một nguyên nhân duy nhất thì thế nào cũng sẽ chuốc lấy thất bại mà thôi.

Nguồn gốc của khổ đau rất đa dạng không khác gì tác động của nó. Chúng thay đổi tùy theo môi trường cảm xúc (environnement émotionnel) trong đó chúng ta lớn lên. Nếu chúng ta có may mắn được cha mẹ giúp đỡ trong việc làm phát triển nét “văn hóa cảm xúc” (culture de l’émotion) như: cảm nhận, đặt thành tên, và chấp nhận thì sau nầy cũng có khổ đau, nhưng có thể vượt qua được dễ dàng và chúng sẽ dần dần tan biến đi.

Ngược lại, nếu các cảm xúc ban đầu không được đón nhận đàng hoàng, bị dồn nén (refoulé), thì các thử thách (épreuves) trong tương lai sẽ trở nên trầm trọng thêm hơn.

*Chấp nhận bằng cách nào?

Nếu không thể nào tránh khỏi sự đau khổ thì chúng ta cần nên tìm hiểu những nguyên nhân tạo nên chúng. Có nguyên nhân bắt chúng ta đóng vai trò nạn nhân (tôi không đủ sức), giam chúng ta trong một kịch bản lập di lập lại (thí dụ: chuyện tình thường có kết cuộc xấu), hay làm cho chúng ta bị xê dịch (décalage) ra khỏi những gì mình cảm nhận thật sự (tôi khóc vì bị người ta bỏ rơi, nhưng tôi có thật sự bị suy sụp không?). Đây là một mâu thuẩn trong cảm xúc (dissonnance émotionnelle).

Để đo lường mức độ khổ đau, chúng ta phải đào sâu vào những cảm nhận của thể xác mình hầu nhận diện chúng một cách rõ ràng hơn và sau đó đặt thành tên. Phưong các nầy giúp xua đuổi những tư tưởng sai lạc và những cảm xúc ký sinh (émotions parasites).

Cuối cùng, rất cần thiết phải tìm nỗi đau đầu tiên của mình để hiểu rõ hơn nỗi đau hiện tại. Ngày nay tôi rất đau khổ bị chồng bỏ. Vậy tôi cảm nhận bị bỏ rơi lần đâu tiên trong đời là lúc nào?

Đối mặt với thử thách ban đầu (épreuve originelle) mình đã vượt qua được hết. Nhận thức nầy sẽ giúp cho mình thoát qua thử thách hiện tại một cách dễ dàng hơn.

4- Cuộc sống không phải lúc nào cũng được công bằng

Patrice Gourrier, linh mục và nhà tâm lý học lâm sàng (psychologue clinicien). Ông là tác giả của “Curé, qui es tu?”

*Tại sao mình khổ?

Những nỗi bất công trong đời nhắc nhở cho chúng ta biết một sự thật chua cay là không phải mình sống mẫu mực trong sự chơn thật và đúng phép là luôn luôn được thiên hạ đáp lễ tốt đẹp đâu.

Ba nguyên nhân có thể giải thích tâm trạng bất công. Trước hết là sự bất khoan dung (intolérance) kế đến là sự bực tức (frustration), sau cùng là nỗi ám ảnh lạc thú cá nhân (hédoniste).

Không thể thỏa mãn được sự mong muốn của mình là bất công. Đôi lúc chúng ta còn phải chịu đựng một hoàn cảnh bất công khách quan và chính tình trạng nầy làm cho chúng ta trở nên bất lực, đồng thời ý nghĩa của thử thách còn vượt ra ngoài trí não (tại sao mình phải chịu sự ra đi của người thân thương? Tại sao mình bị cho nghỉ việc sau bao nhiêu năm đóng góp công sức cho người ta).

Cuối cùng là sự bất công mà tha nhân, người thân gần hay xa phải gánh chịu cũng có thể là nguồn gốc của sự khổ ải đối với mình. Trong trường hợp nầy lý tưởng cá nhân (idéal) và giá trị đạo đức (code de valeurs morales) của mình đều bị tổn thương.Chúng ta cảm thấy bị va chạm và không thể nào chấp nhận được.

*Chấp nhận bằng cách nào?

Bắt đầu bằng việc cho thay thế chữ “chấp nhận”(accepter) ra thành chữ “quan tâm đến” (prendre en compte). Sau đó là tra vấn tâm trạng bất công mình đang phải chịu: cảm thấy bất công không có nghĩa là nó có thật, là chính đáng hay trách nhiệm của mình được miễn trừ… Chịu đựng sự ra đi của một người thân là một biến cố đau thương và bất công đối với chúng ta. Không có một nhà tâm lý nào có thể làm giảm đi được thởi gian phiền muộn và giận dữ nơi chúng ta được nhưng họ có thể giúp chúng ta cảm thấy dễ chịu đôi chút.

Trong các bất công khác, liên hệ đến mối giao tiếp xã hội và hiện sinh (existentielle), chúng ta cần tự hỏi: “Để đáp lại sự bất công, tôi có thể làm những gì đúng, nghĩa là tốt cho chính tôi?”). Làm như thế mình sẽ không bị kẹt trong nỗi niềm đắng cay hay mang ý tưởng trả thù. Nhưng quan trọng hơn hết là việc nhận diện những cảm xúc do sự bất công sản sinh ra. Chúng ta thường không biết sự độc hại của chúng trên lòng tự trọng.

Nạn nhân thay gì tự bào chữa, họ lại đòi hỏi quyền hạn phải được tôn trọng và khi làm như vậy họ cảm thấy nhục nhã và có tội.

Họ nghĩ rằng họ bị bạc đãi vì họ không đủ tài sức (ne pas être à la hauteur). Bởi vậy, một nỗi bất công lúc nào cũng cần phải được xác định rõ ràng và “phân tích” kỹ càng.

Ôm giữ nỗi bất công chẳng khác gì giữ một quả bom nổ chậm trong người.

5- Tất cả đều biến đổi và chết đi

Alain Delourme, bác sĩ tâm lý học lâm sàng (docteur en psychologie, psychologue clinicien et psychothérapeute formé à la psychanalyse et aux thérapies psycho-corporelles, individuelles et groupales).

Đồng tác giả với Alexie de Lorea trong tác phẩm “Savoir dire oui pour construire sa vie.”

*Tại sao mình khổ?

Đời sống là một sự đổi mới không ngừng. Vâng, nhưng…mỗi người chúng ta đều muốn được vĩnh cửu (éternel) trong hoàn cảnh và trong mối giao tiếp đem lại cho bản thân sự vui sướng (plaisir) và an bình (sécurité).

Khi mục tiêu nói trên đạt đến mức quân bình thì chúng ta cố tìm mọi cách để giữ lấy nó vì không ai chịu chấp nhận ý nghĩ hữu hạn (finitude) của đời mình. Thế mà, chúng ta đều biết con cái lớn lên, đều đi xa, thân xác chúng ta phải chịu sự thay đổi…

Có nhiều cách tạo ra ảo tưởng vĩnh cửu chẳng hạn như bám víu vào dấu hiệu bên ngoài của tuổi trẻ, tích tụ của cải vật chất, tìm mọi phương cách để ngừa bệnh tật, chối từ mọi sự tiến hóa (évolution), theo đuổi một nếp sống vô cùng tích cực (hyperactivité) để trốn chạy khỏi tâm trạng mình phải đối mặt với chính mình (fuir les face à face avec soi).

Mỗi người trong chúng ta đều khác nhau trước những đổi thay. Nếu thời niên thiếu phải sống trong sự lo âu và thảm kịch thì lúc trưởng thành tâm trạng lo sợ càng phải nhiều thêm. Trong trường hợp ngược lại (a contrario), những kinh nghiệm đầu đời có thể kích thích chúng ta sau nầy. Chúng giúp mình sức chịu đựng và dễ chấp nhận khổ đau hơn…

*Chấp nhận bằng cách nào?

Quan sát quanh mình và ghi nhận khía cạnh tích cực của hiện tượng tiến hóa bắt buộc (inéluctabilité de l’évolution) trong thiên nhiên, trong chính con người chúng ta để hiểu rằng không bao giờ “có được một cái gì mà không mất mát một cái khác” và nên biết rằng đời sống tự nó mang nặng tính chất chu kỳ (la vie est intrinsequement cyclique).

Trong viễn ảnh đó, việc thực hành thiền chánh niệm (méditation de la pleine conscience) hoặc quán chiếu (pauses contemplatives) có thể làm xoa dịu cảm xúc và giúp chúng ta ý thức rằng tất cả đổi thay không phải là một mối đe dọa, nhưng đó là một diều kiện của đời sống.

Cuối cùng, nếu rằng đây là một sự bị bắt buộc chớ không phải một sự chọn lựa thì cần phải đặt trong một bối cảnh năng động kép (double dynamique).

- Bằng cách xác định và đón nhận cảm xúc dấy lên (sợ hãi, buồn bã, tức giận), sau đó tự hỏi xem coi có thể còn có những cơ hội nào nữa không.

Trong giai đoạn nầy, sự giúp đỡ của một dệ tam nhân( bạn bè, gia đình, đồng nghiệp) có thể soi sáng thêm vấn đề. Chuyện rất đúng trong trường hợp phải chịu đựng sự mất mát tình cảm (perte affective).

- Đầu tư trong một dự án, tạo ra những viễn ảnh mới cũng là một phương cách hữu hiệu để hóa giải nỗi lo sợ của chúng ta trước những diều còn xa lạ.

*

Kết luận - Khổ đau và hạnh phúc qua cái nhìn của Phật Giáo

Tác phẩm của David Richo cho chúng ta thấy phảng phất nhiều tư tưởng của Phật Giáo.

Đó là lý vô thường, hữu sinh hữu diệt, nghiệp lực, tham ái, chấp ngã, buông xả, không bám víu, tĩnh thức…

“…Vậy nguyên nhân của khổ chính là tham ái, dục vọng của con người gây ra, khiến con người bám víu vào thân ngũ uẩn cho là của “ta”. Chúng ta quên rằng trong xác thân này từng sát na biến đổi liên tục của định luật vô thường, chúng ta càng bám víu sẽ càng khổ đau…

… Đức Phật dạy chúng ta thấy rõ sự thật của khổ, vô thường là để chúng ta nhìn nhận nó để rồi làm chủ  nó, giải quyết vấn đền sinh tử khổ đau. Tất cả khổ đau hiện hữu là do chúng ta luôn ý niệm về cái “ta”, cho nên bất kỳ nơi nào có tham ái nơi ấy có quan niệm về cái “ta” và sự đau khổ…”

(Thích Trí Giải, “Tham ái qua lăng kính Phật Giáo - Phật Giáo Đại Chúng”,
http://www.phatgiaodaichung.com/Bai2011_04/000thamailangkinhpg.htm)

“… Khổ đau hay dukkha là "những gì khổ nhọc và bất toại nguyện mà con người phải chịu đựng" trong sự sống, trái ngược lại với "những sự cảm nhận hài hòa và trọn vẹn"

Trong bài thuyết giảng đầu tiên tại Ba-la-nại Đức Phật đã nêu ra Bốn Sự Thật Cao quý (Tứ Diệu Đế), và trong Sự Thật thứ nhất Đức Phật nêu lên khái niệm về khổ đau và vô thường, đấy là những gì làm nền tảng cho giáo lý. Dựa trên nền tảng đó Bốn Sự Thật liên kết chặt chẽ và mạch lạc với nhau giúp hình thành toàn bộ Đạo Pháp. Bốn sự thật ấy như sau:

1- Cuộc sống là khổ đau, bởi vì tất cả đều vô thường.
2- Nguồn gốc của khổ đau phát sinh từ dục vọng.
3- Phương thuốc chữa chạy là đình chỉ mọi dục vọng.
4- Có một con đường mang lại sự chấm dứt đó, đấy là con đường gồm tám chánh (Bát chánh đạo)…”

(Hoàng Phong, “Lạm bàn về khái niệm khổ đau trong Phật Giáo”,
http://www.thuvienhoasen.org/D_1-2_2-75_4-7538_5-50_6-2_17-93_14-1_15-1/)

“…Như những vì sao, những con ruồi đang bay hay ánh lửa của một ngọn đèn dầu,
Như một ảo giác ma thuật, một giọt sương mai hay một bọt bong bóng,
Một giấc mơ, một tia chớp hay một áng mây bay,
Đấy là cách phải nhìn vào mọi hiện tượng tạo tác từ những điều kiện trói buộc.
-- Lời Phật dạy trong Kinh Kim Cương”

(Hoàng Phong, Cảm nghĩ về ý nghĩa của vô thường nhân mùa Vu Lan, Thư viện Hoa Sen)

Vậy, hạnh phúc bắt đầu bằng sự cải hóa bản thân của chính mình.

Cảm quan đối với một hoàn cảnh, một sự kiện bên ngoài hoặc một tình trạng bên trong cơ thể đều tùy thuộc vào cách nhìn hay thái độ của mỗi người.

Phật Giáo khuyên chúng sanh chớ nên tìm hạnh phúc ở bên ngoài vì chúng ta sẽ không bao giờ đạt tới được đâu, bởi lý do là lòng ham muốn của con người là vô giới hạn.

Muốn có cái hạnh phúc thật sự thì phải cố gắng quên đi cái bản-ngã, dẹp bớt đi cái ái-dục và tập nhìn vào cái bên-trong-của-chính-mình.

Theo Đức Đạt-lai Lạt-ma, tâm an lạc là chìa khóa của hạnh phúc.

- Trong tất cả các giai đoạn của cuộc sống, mọi người đều có nhu cầu cho và nhận lòng yêu thương. Bản chất của chúng ta là sống hài hòa với tình cảm trên;
- Lo sợ, tức giận và thù hận sẽ phá vỡ cái tâm. Lòng tin tưởng để có thể đương đầu với những ma lực bên ngoài phải xuất phát từ bên trong.


Nguyễn Thượng Chánh,
Montreal, Canada, 2012

*

Đọc thêm:

Video. The Art of Happiness: Dalai Lama (43 phút)
http://www.youtube.com/watch?v=Fq4DPdLkrEE

Giải đáp thắc mắc người cư sĩ. Pháp sư Thonkham - Chủ đề Tứ Đế
http://www.viet.net/anson/uni/u-giaidap_thacmac/gdtm-05.htm

An trú trong hiện tại, giờ phút đẹp tuyết vời
http://www.thuvienhoasen.org/D_1-2_2-44_4-16762_5-50_6-1_17-28_14-2_15-2_10-52_12-1/

-ooOoo-