Showing posts with label Personality. Show all posts
Showing posts with label Personality. Show all posts

Friday, 28 November 2025

Duyên kỳ ngộ

 Duyên kỳ ngộ
Ông bà THAWI
(Quý, Thawi Swangpanyangkoon) 

Khi còn là sinh viên theo học chương trình Thạc sỹ (Master) tại AIT (Asian Institute of Technology, Pathum Thani, Thái Lan) từ năm 1973 đến 1975, tôi quen một sinh viên người Thái gốc Việt. Anh không nói được tiếng Việt, chúng tôi chỉ trao đổi bằng tiếng Thái và tiếng Anh. Dù học khác ngành nhưng thân nhau vì chúng tôi đều thích đàn hát nghêu ngao để thư giãn trong những ngày cuối tuần. 

Một lần nọ, anh mời tôi về nhà anh chơi, ở thành phố Chiang Mai miền bắc Thái Lan trong dịp nghỉ hè. Mẹ anh nói tiếng Việt giọng Quảng Bình như nhiều Việt kiều mà tôi đã từng gặp. Nhưng đặc biệt ba anh lại nói giọng Sài Gòn. Hỏi ra mới biết ông có tên Việt là Quý, sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn, theo học trường Trung học Petrus Trương Vĩnh Ký (nay là trường Lê Hồng Phong) trước khi sang Thái Lan lập nghiệp. Đặc biệt hơn nữa, sau khi hỏi thăm, tôi biết được nhà của ba má ông ở vùng Hòa Hưng, gần rạp hát Thanh Vân, Quận 3. Hồi nhỏ tôi có theo má tôi đến đó chơi, vì má tôi và má của ông là bạn đồng nghiệp, cùng là giáo viên trường tiểu học.

Từ đó mà trở thành chỗ thân tình. Sau biến động tháng 4-1975, tôi rất hoang mang hụt hẫng, tinh thần xuống thấp, không liên lạc được với gia đình, không biết tương lai mình sẽ ra sao. Ông viết thư khuyên nhủ động viên tôi. Tôi rất nhớ ơn ông về những lời khuyên đó. 

Khi sang định cư ở nước Úc, tôi mất liên lạc với ông, nhưng lúc nào cũng nhớ đến ơn này. Mỗi lần về viếng Thái Lan, tôi đều tìm cách hỏi thăm thông tin về gia đình ông nhưng không có kết quả. Vào tháng 4-2016, trước khi đi Thái Lan, qua trang Facebook, tôi quen được một chị Phật tử gốc Việt có nhiều thông tin về các chùa Việt trên đất Thái và tôi hẹn gặp chị ấy qua một bữa cơm trưa tại Bangkok.

Trong khi trò chuyện, chúng tôi có đề cập đến những sinh hoạt của Việt kiều, không hiểu tại sao tôi lại nhớ đến và đề cập đến người bạn Việt kiều và gia đình anh ấy ở Chiang Mai. Một điều bất ngờ là chị bạn Phật tử vừa quen cũng biết ông Thawi và cho biết ông bà nay đã dời về ở Bangkok. Nhờ đó, tôi gọi điện thoại liên lạc và đến thăm ông bà. Sau 40 năm, ông bà không còn nhớ đến tôi nữa. Nhưng khi trò chuyện, tôi nhắc lại chuyện xưa và dần dần có lẽ ông đã nhớ lại.

Trong đời tôi đã gặp những duyên kỳ ngộ thú vị như thế. Từ đó, tôi nghiệm ra một điều: Nếu mình có duyên với người nào, có thể trong những kiếp trước đã từng là bạn bè hay bà con thân quyến, mình sẽ gặp lại hay nhận được thông tin về người đó trong kiếp này. 

Ông Thawi qua đời vào cuối tháng 11, 2022. Nguyện cho ông sớm tái sinh về nhàn cảnh.

Bình Anson 
Perth, Western Australia

*

Ông bà Thawi, Bangkok, 2016



Saturday, 4 October 2025

Pháp sư HUYỀN TRANG (602-664 TL)

 Pháp sư HUYỀN TRANG (602-664 TL)
(玄奘, Xuanzang, Hsuan Tsang)

Cao tăng Trung Quốc, sống vào đời Đường, người huyện Câu thị, Lạc Châu (Lạc Dương, Hà Nam ngày nay), họ Trần, tên húy là Huy, tự Huyền Trang. Có thuyết cho rằng ngài sinh năm Khai Hoàng thứ 20 (600 TL) đời Tùy.

Người anh của ngài xuất gia ở chùa Tịnh Thổ tại Lạc Châu. Thuở nhỏ, ngài đến chùa học tập kinh điển với người anh. Sau đó xin xuất gia sa-di. Tại chùa, ngài học kinh Niết Bàn và luận Đại thừa. Khoảng cuối đời Tùy đầu đời Đường, thiên hạ loạn lạc, ngài cùng với anh đi khắp nơi, tham học với các bậc tôn túc. Ngài học Nhiếp đại thừa luận, Tỳ-đàm luận, Phát trí luận. Năm Vũ Đức thứ 5 (622 TL) đời Đường, ngài thọ giới Cụ túc, rồi học về Luật. Ngài học thêm về Câu xá luận, Thành thực luận. Nhưng ngài thường than rằng các vị cao tăng giảng không giống nhau, mà xét trong các thánh điển cũng có những chỗ bất đồng, cho nên sinh ra nhiều mối ngờ vực, không biết nương vào đâu làm gốc. Vì thế ngài phát nguyện đến Thiên Trúc (Ấn Độ) tìm kiếm những kinh điển nguyên bản bằng tiếng Phạn để giải quyết các mối nghi vấn của mình, và đem về Trung Quốc để dịch sang tiếng Hán.

Vào năm Trinh Quán thứ 3 (629 TL), ngài khởi hành một mình, trải qua nhiều gian nan, nguy hiểm, đi qua các vùng Tần, Lương, Cao Xương, v.v... đến vùng phía bắc Thiên Trúc, tức là ngài vượt qua con đường phía bắc tỉnh Tân Cương ngày nay, rồi đi về phía tây, qua Turkistan, Afghanistan và tiến vào nội địa Ấn Độ, dọc đường chiêm bái các thánh tích và cuối cùng đến nước Ma Kiệt Đà, dừng lại ở Na Lan Đà Tự (Nālandā, 那蘭陀寺). Bấy giờ là năm Trinh Quán thứ 5 (631 TL).

Tại đó, ngài theo học với ngài Thi La Bạt Đà La (Śīlabhadra, 尸羅跋陀羅) tức Giới Hiền (戒賢) và các vị giáo thọ khác. Ngài học các bộ luận như Du già sư địa, Hiển dương, Bà sa, Câu xá, Thuận chính lí, Đối pháp, Nhân minh, Thanh minh, Tập lượng, Trung, Bách, v.v. rồi du hành khắp nơi trong xứ Ấn Độ để sưu tập kinh điển. Năm Trinh Quán thứ 17 (643 TL), ngài rời Ấn Độ lên đường trở về Trung Quốc.

Ngài theo con đường phía nam tỉnh Tân Cương ngày nay, qua các xứ Vu Điền, Lâu Lan, v.v. mà về nước. Cuộc hành trình của ngài, từ khi ra đi đến lúc trở về, ròng rã 17 năm, trải qua 5 vạn dặm đường. Vào tháng Giêng năm Trinh Quán thứ 19 (645 TL), ngài về tới Trường An. Vua Đường Thái Tông tổ chức đại lễ đón rước ngài, cùng với kinh, tượng, xá lợi do ngài mang về gồm vài trăm kiện, trong đó có 657 bộ kinh tiếng Phạn.

Ngài Huyền Trang lần lượt lưu trú tại các chùa Hoằng Phúc, Đại Từ Ân và cung Ngọc Hoa để thực hiện công tác phiên dịch kinh điển. Trong 19 năm, ngài dịch được 75 bộ, gồm 1.335 quyển kinh, luận. Trong đó, có những bộ kinh, luận chủ yếu như: Kinh Đại bát nhã 600 quyển, luận Du già sư địa 100 quyển, luận Đại tì bà sa 200 quyển, luận Câu xá, luận Thành duy thức, luận Nhiếp đại thừa. Ngài thông thạo cả hai ngôn ngữ Phạn và Hán nên các dịch phẩm của ngài có trình độ văn chương uyên bác và độ chính xác cao. Ngài có công lớn trong việc hình thành nhiều thuật ngữ Phật giáo trong tiếng Hán. Ngài đề xướng qui tắc phiên dịch trung thành với nguyên tác và dịch từng chữ. Qui tắc này đã trở thành chuẩn mực cho các nhà dịch kinh đời sau. Từ đó, các kinh được dịch trước thời ngài Huyền Trang gọi là Cựu dịch (dịch cũ), từ ngài Huyền Trang trở về sau gọi là Tân dịch (dịch mới).

Ngoài ra, ngài còn soạn bộ Đại Đường Tây Vực Kí 12 quyển (大唐西域記), trong đó, ngài thuật lại cuộc hành trình Tây du cầu pháp của ngài trong 17 năm, trải qua 138 quốc gia; những điều ngài thấy nghe và tìm hiểu về lịch sử, địa lý, tông giáo, văn hóa, phong thổ, sơn xuyên, sản vật, nhân tính, v.v. của những nơi mà ngài đã đi qua, đều được ghi chép rõ ràng. Bộ sách này không chỉ là một bộ du kí mà về mặt lịch sử, địa lí, văn hóa, giao thông … đều có giá trị rất lớn, vô cùng quí báu cho việc nghiên cứu về các nước Tây Vực, Ấn Độ và vùng Trung Á ở thời cổ đại. Vì thế, bộ sách được các học giả trên thế giới rất coi trọng, và được dịch ra nhiều thứ tiếng.

Ngày mồng 5 tháng 2 niên hiệu Lân Đức thứ nhất (664 TL), ngài thị tịch, thọ 63 tuổi (có các thuyết nói ngài thọ 65 tuổi, thọ 69 tuổi). Nghe tin ngài tịch, vua Cao Tông nhà Đường rất đau buồn, bãi triều 3 ngày, tổ chức tang lễ theo nghi thức quốc táng. Người đời sau tôn xưng ngài là Tam Tạng Pháp Sư hoặc là Đường Tam Tạng. Ngài cũng được xem như là vị Sơ tổ của Pháp tướng tông Trung Quốc.

* Tham khảo:
1) Từ điển Phật Quang
2) Từ điển Phật học Tinh tuyển
3) Nguyễn Minh Tiến & Nguyễn Minh Hiển (2004). Mục lục Đại chánh Tân tu Đại tạng kinh.

*-----*



Không sợ chết, chỉ sợ đau

 KHÔNG SỢ CHẾT, CHỈ SỢ ĐAU

Hôm nay tôi có hẹn đến gặp bác sĩ lão khoa (geriatrician) tại một bệnh viện công lập gần nhà. Khi tôi được 70 tuổi, bà bác sĩ gia đình làm giấy giới thiệu gửi tôi đến bệnh viện đó để khám tổng quát, thử trí nhớ, và nhận những hướng dẫn về chế độ ăn uống, luyện tập trí nhớ, các động tác tập thể dục tại nhà.

Mọi chuyện đều ổn, cho nên trong 3 năm qua, tôi chỉ được gọi đến tái khám mỗi năm một lần. Hôm nay, sau khi khám nghiệm, bác sĩ cho biết tình trạng sức khỏe và trí nhớ của tôi cũng bình thường trong tuổi 74, nghĩa là cũng có suy yếu theo tuổi già nhưng không có gì đáng quan ngại.

Cô bác sĩ trẻ hỏi tôi có lo lắng, bực bội gì không. Tôi nói tôi cố gắng sống an vui từng ngày. Dĩ nhiên đôi lúc cũng có bực bội, nóng giận khi có chuyện xảy ra ngoài ý muốn, nhưng rồi kiểm soát được ngay, không kéo dài. Là một người theo đạo Phật, tôi không sợ chết, chấp nhận cái chết là một hiện tượng bình thường của con người. Lý tưởng nhất là được chết nhanh chóng. Bởi vì thú thật, tôi sợ đau đớn trên thân xác. Tôi đã từng thấy cảnh những người thân lăn lộn trên giường bệnh, sống lây lất nhiều năm rồi mới chết. Đó là điều tôi sợ, nhưng chấp nhận vì không thể nào biết được chuyện gì sẽ xảy đến cho mình trong tương lai. Cho nên tôi hành thiền mỗi ngày, quán các cảm thọ, để sửa soạn tâm lý và tăng cường khả năng chịu đựng các cơn đau của thân xác.

Cô bác sĩ cười, thông cảm, đồng ý, và hẹn gặp lại năm sau.

– Geriatric Ward (Khu Chăm sóc người Cao niên)
Osborne Park Hospital, Western Australia
30/09/2025

*



Friday, 1 August 2025

Đoạn trường ai có qua cầu mới hay ...

 ĐOẠN TRƯỜNG AI CÓ QUA CẦU MỚI HAY ... 

Sau khi tốt nghiệp Kỹ sư Hóa học ở Sài Gòn năm 1973, tôi được cấp học bổng sang Thái Lan học chương trình Thạc sĩ (Master) tại Viện Công nghệ Châu Á (Asian Institute of Technology - AIT). Trong thời gian đó tôi có quen một người bạn đến từ nước Afghanistan. Tôi và anh ấy cùng học một ngành, cùng học bài, làm bài tập với nhau, cùng làm các thí nghiệm phân chất hóa học với nhau, cùng đi chơi với nhau, nên rất thân thiết. Dù gia đình anh ấy theo đạo Hồi, cũng như gia đình tôi theo đạo Phật, lúc ấy, 2 đứa chúng tôi không quan tâm đến tôn giáo.

Sau khi tốt nghiệp Thạc sĩ, anh ấy trở về làm việc ở Afghanistan, còn tôi bị kẹt lại tại Thái Lan sau biến cố tháng 4-1975. Chúng tôi vẫn giữ liên lạc qua thư từ bưu điện. Một lần nọ, tôi viết thư tâm tình, than thở tôi buồn, nhớ quê hương, nhớ gia đình. Anh ấy viết thư khuyên tôi nên vui sống trong hoàn cảnh hiện tại, và viết: “Nơi nào mình sống an vui, nơi ấy là quê hương của mình”.

Mấy năm sau, có đảo chính ở Afghanistan, gia đình anh ấy chạy tị nạn sang Iran, rồi sang Đức, cuối cùng định cư tại Mỹ. Lúc đó tôi đã sang định cư tại Úc. Sau khi lập liên lạc, từ Mỹ, anh ấy viết thư, than thở anh buồn, nhớ quê hương. Tôi viết thư trả lời: “Anh còn nhớ lời khuyên anh gửi cho tôi lúc trước không? Nơi nào mình sống an vui, nơi ấy là quê hương của mình.”  

Từ đó, không thấy anh viết thư than buồn nữa.

- Bình Anson

*




Thursday, 31 July 2025

Sống & Chết

 Sống & Chết

Sáng nay đọc tâm tình của một bạn trong Facebook, có đề cập đến câu "Triệu người quen có mấy người thân, khi lìa đời có mấy người đưa?" trong bài hát "Không Tên Số 4" của Vũ Thành An, tôi có đóng góp vài dòng cảm nghĩ. Xin chia sẻ ở đây.

Mình vào đời một mình với hai bàn tay trắng thì mình lìa đời cũng trắng tay, không đem theo được gì ngoại trừ cái nghiệp do mình tạo ra.

Khi mình còn sống, nếu may mắn có được MỘT người thân thôi cũng đủ rồi. Càng nhiều người thân càng thêm phiền não. Nếu không tìm được người thân nào, thì mình nói chuyện với đầu gối. Cũng tốt thôi. Cụm từ "nói chuyện với đầu gối" là của người miền Nam xưa, không biết bây giờ còn dùng không?

Còn khi mình nằm xuống rồi thì mình đi tái sinh với nghiệp duyên của mình. Thân xác còn lại chỉ là cát bụi tứ đại, sẽ trở về với cát bụi. Người ta đem quăng vào hố rác để làm phân cũng được, hay xây tháp với cả ngàn người khóc thương đưa tiễn cũng không sao. Đó là chuyện của người còn ở lại, không phải chuyện của người đã ra đi.

- Bình Anson

*



Friday, 16 May 2025

Lời khuyên cho những ai trên 65 tuổi

LỚN TUỔI VÀ ‘GIÀ YẾU’
Bác sĩ Nguyễn Trần Hoàng

HỎI:
Tôi mới vừa nhận được “medicare” [*]. Vậy là đã bắt đầu lên “lão.” Tôi thấy có những người lớn tuổi mà vẫn rất “trẻ trung,” nhanh nhẹn, sáng suốt, nhưng cũng nhiều người bắt đầu lụm cụm, ca cẩm, và nhìn thấy già đi, yếu đi rất nhanh. Xin cho biết có cách nào để lớn tuổi mà vẫn không “già,” sống lâu, thọ, yêu đời và thưởng thức cuộc sống?

[*] “Medicare” là chương trình bảo hiểm y tế do chính phủ Mỹ tài trợ dành cho những người từ 65 tuổi trở lên.

ĐÁP:
Đạt đến tuổi 65 và hơn thế là một cột mốc tuyệt vời trong cuộc đời. Người ta thường gọi đây là “những năm tháng vàng son” và quả thật là có lý do – ta có cơ hội tận hưởng cuộc sống với nhiều sự khôn ngoan và tự do hơn bao giờ hết.

Nhưng sống lâu dài, hạnh phúc và bình an không phải là chuyện tự nhiên mà có. Ta cần một chút hành động thực tế và thái độ tích cực. Tin vui là không bao giờ là quá muộn để thay đổi những điều có thể cải thiện sức khỏe và niềm vui trong cuộc sống. Sau đây, chúng ta sẽ lướt qua những lĩnh vực chính như sức khỏe thể chất, tinh thần, đời sống xã hội, lời khuyên về tài chính, và sự hài lòng chung trong cuộc sống.

I. GIỮ SỨC KHỎE THỂ CHẤT

Việc chăm sóc cơ thể là vô cùng quan trọng sau tuổi 65. Khi ta cảm thấy khỏe mạnh, ta dễ dàng giữ được niềm vui và làm những việc mình yêu thích. Đây là một số cách đơn giản để giữ cơ thể luôn khỏe mạnh:

1.1) Tiếp tục vận động: Việc duy trì sự vận động có thể coi một viên thuốc thần kỳ cho sức khỏe. Tập thể dục có thể giảm nguy cơ mắc các bệnh mạn tính và cải thiện tâm trạng, sức mạnh, và sự cân bằng của cơ thể. Ta không cần phải chạy marathon hay nâng tạ nặng – chỉ cần đi bộ mỗi ngày hoặc làm một số bài tập nhẹ nhàng cũng có ích. Các chuyên gia khuyên ta nên tập thể dục vừa phải khoảng hai tiếng rưỡi mỗi tuần (tương đương với 30 phút mỗi ngày, 5 ngày trong tuần). Ví dụ, ta có thể đi bộ nhanh, làm vườn, hoặc tham gia lớp thể dục cho người cao tuổi. Nếu 30 phút một lần là khó, ta có thể chia thành các buổi đi bộ mười phút vài lần trong ngày. Quan trọng là vẫn duy trì sự vận động sao cho phù hợp với khả năng của mình – kiên trì quan trọng hơn cường độ.

1.2) Ăn uống lành mạnh:  Có câu nói (rất đúng, là) “mình là những gì mình ăn”:  Ăn uống lành mạnh giúp cơ thể ta khỏe mạnh, kiểm soát cân nặng, và thậm chí còn giúp cải thiện sức khỏe trí não. Hãy tập trung vào các thực phẩm bổ dưỡng: nhiều trái cây và rau củ, ngũ cốc nguyên hạt, protein ít mỡ (như cá hay gà), đậu và các loại hạt. Một chuyên gia dinh dưỡng tại Harvard cho biết ông chỉ giữ trong tủ lạnh của mình trái cây và rau tươi, cá và gà, ngũ cốc nguyên hạt, hạt và hạt giống, và chỉ thỉnh thoảng mới ăn thịt đỏ hay đồ ngọt. Hãy tránh ăn quá nhiều thực phẩm chiên hoặc chế biến sẵn – ví dụ, ta có thể chọn các món nướng hay hấp thay vì chiên, và uống nước thay vì nước ngọt có đường.

1.3) Giữ cơ thể luôn đủ nước: Đừng quên uống nước và các chất lỏng lành mạnh trong suốt cả ngày. Khi lớn tuổi, ta cảm thấy ít khát hơn, nhưng cơ thể ta vẫn cần nhiều nước. Uống đủ nước giúp ta luôn tràn đầy năng lượng và ngăn ngừa mất nước (có thể khiến ta mệt mỏi hoặc bối rối). Nếu không thích nước lọc, ta có thể thử trà thảo mộc hoặc cho một lát chanh hay dưa leo vào nước cho thêm chút hương vị.

1.4) Ngủ đủ giấc: Giấc ngủ ngon như việc sạc lại pin cho cơ thể. Nó giúp cải thiện trí nhớ, tâm trạng, và cho cơ thể thời gian phục hồi. Người trưởng thành nên ngủ từ 7 đến 9 tiếng mỗi đêm để có sức khỏe tốt nhất. Nếu gặp khó khăn khi ngủ, ta có thể thử một số cách như tạo thói quen thư giãn trước khi đi ngủ, giữ phòng ngủ yên tĩnh và tối, tránh ăn nhiều hay sử dụng các thiết bị điện tử trước khi đi ngủ.

1.5) Đi khám bác sĩ (phòng bệnh là chính): Hãy duy trì thói quen khám sức khỏe định kỳ. Nếu phát hiện sớm, ta sẽ dễ dàng điều trị hoặc quản lý bất kỳ vấn đề sức khỏe nào. Đừng bỏ qua các cuộc hẹn bác sĩ định kỳ, và làm đầy đủ các xét nghiệm cần thiết (như đo huyết áp, xét nghiệm cholesterol, sàng lọc ung thư như nội soi đại tràng hoặc chụp nhũ ảnh-mammogram, và kiểm tra mắt, tai). Bác sĩ chỉ giúp ta duy trì sức khỏe. Ta mới chính là người chịu trách nhiệm về sức khỏe của mình.

1.6) Uống thuốc đúng cách: Nếu cần uống thuốc, hãy uống đúng theo chỉ dẫn của bác sĩ. Việc sử dụng hộp thuốc chia liều hoặc đặt nhắc nhở có thể giúp ta không quên uống thuốc. Cũng cần chú ý với các loại thuốc không cần kê đơn và thực phẩm bổ sung – hãy luôn tham khảo bác sĩ hoặc dược sĩ để đảm bảo chúng an toàn với mình.

1.7) Không hút thuốc: Đây là điều quan trọng – nếu đang hút thuốc, hãy bỏ ngay khi có thể. Hút thuốc gây hại cho hầu hết các cơ quan trong cơ thể, và việc bỏ thuốc ở bất kỳ độ tuổi nào cũng sẽ giúp ta cải thiện sức khỏe.

1.8) An toàn trước tiên – Ngăn ngừa ngã và chấn thương: Khi cơ thể ta già đi, sự thăng bằng và thị lực có thể kém đi, khiến té ngã trở thành một mối quan tâm lớn. Một cú ngã có thể khiến ta phải tốn nhiều thời gian để hồi phục, vì vậy cần phòng ngừa nó. Hãy làm cho ngôi nhà của ta an toàn hơn: dọn dẹp các vật dụng vướng víu, cải thiện ánh sáng trong các hành lang và cầu thang, và lắp tay nắm ở phòng tắm nếu cần.

Tóm lại, chăm sóc sức khỏe thể chất là một quá trình bao gồm việc duy trì vận động, ăn uống và uống nước hợp lý, ngủ đủ giấc, và sử dụng các dịch vụ y tế một cách thông minh. Cơ thể sẽ cảm ơn ta, và ta sẽ có thêm năng lượng để tận hưởng cuộc sống.

II. GIỮ TINH THẦN SÁNG SUỐT VÀ TÂM TRẠNG TƯƠI SÁNG (SỨC KHỎE TÂM THẦN)

Tương tự như việc chăm sóc cơ thể, việc chăm sóc sức khỏe tinh thần và cảm xúc rất quan trọng để có một cuộc sống hạnh phúc và bình an. Tuổi già đi kèm với những thay đổi, nhưng điều đó không có nghĩa là ta sẽ phải chìm trong buồn bã hay mơ hồ. Thực tế, nhiều người lại tìm thấy sự tự do cảm xúc và niềm vui lớn hơn trong những năm tháng cuối đời. Dưới đây là cách để giữ cho trí óc minh mẫn và tâm trạng vui vẻ.

2.1) Vận động trí não: Não cũng cần được rèn luyện – nhưng theo một cách khác. Việc giữ cho trí óc luôn hoạt động giúp ngăn ngừa mất trí nhớ và giúp ta tỉnh táo hơn.

2.2) Quản lý căng thẳng và giữ thái độ tích cực: Căng thẳng là điều không thể tránh khỏi ở mọi độ tuổi – các vấn đề sức khỏe, lo lắng về những người thân yêu, hay thậm chí sự nhàm chán cũng có thể làm ta buồn. Những cách ta đối mặt với căng thẳng và duy trì thái độ tích cực là rất quan trọng.  Hãy tập trung vào những gì có thể lo được (chuyện của mình, và chuyện hiện tại, không phải là quá khứ, vị lai).  Không nên, không cần, và tránh lo những chuyện mình không lo được. Càng lo (chuyện ngoài tầm tay của mình - chuyện của “bề trên,” thượng đế)  thì càng làm phiền mình (và những người “được” mình lo)

2.3) Đánh bại cảm giác “buồn”: Trầm cảm không phải là một phần bình thường của quá trình lão hóa. Nếu ta cảm thấy buồn bã, tuyệt vọng, hoặc không còn quan tâm đến những điều mình từng yêu thích trong hơn vài tuần, hãy tìm sự giúp đỡ.

2.4) Ngủ và sức khỏe tinh thần: Giấc ngủ không chỉ tốt cho sức khỏe thể chất mà còn giúp tinh thần ta khỏe mạnh. Khi ta ngủ đủ giấc, ta sẽ nghĩ thông suốt hơn và cảm thấy cân bằng hơn về mặt cảm xúc.

2.5) Đừng Lo Lắng Về Những Điều Nhỏ Nhặt (nhắc lại, vì rất quan trọng): Khi ta già đi, nhiều người khám phá ra một bí quyết tuyệt vời để hạnh phúc: đừng lo lắng quá nhiều! Có thể khi còn trẻ (vì chưa đủ khôn ngoan) ta lo lắng về sự nghiệp, giữ gìn sự cạnh tranh với người xung quanh, hay những chuyện vặt vãnh khác. Giờ đây, ta có thể buông bỏ những điều đó. Một nghiên cứu của Harvard cho thấy người lớn tuổi có xu hướng tập trung vào những điều thực sự quan trọng và “không bận tâm quá nhiều về những điều nhỏ nhặt” như khi còn trẻ. Hãy ghi nhớ điều này. Khi có chuyện gì phiền phức hay nhỏ nhặt xảy ra, hãy tự hỏi mình: “Điều này có quan trọng một năm nữa không?” Có thể nó sẽ không quan trọng nữa, vậy thì tại sao phải lo lắng ngay bây giờ? Hãy dành năng lượng cho những điều quan trọng – như sức khỏe, những người thân yêu, và niềm vui cá nhân của mình. Việc phát triển thái độ dễ chịu này sẽ giúp giảm bớt căng thẳng và làm cho mỗi ngày trở nên bình yên hơn. Nó giống như việc buông bỏ gánh nặng khi ta quyết định không mang theo những lo âu không cần thiết.

2.6) Giữ tinh thần cảnh giác và tự tạo niềm vui: Không có gì là hoàn hảo trong cuộc sống – ai cũng có những cơn đau nhức và những ngày không vui. Nhưng việc tập trung vào những điều tốt đẹp sẽ giúp ta cảm thấy hạnh phúc hơn. Hãy dành chút thời gian mỗi ngày để suy ngẫm hoặc thậm chí ghi lại vài điều mà mình biết ơn. Nó có thể đơn giản như “một tách cà phê ngon vào sáng nay,” “cuộc gọi điện thoại với con trai,” hay “ánh nắng mặt trời qua cửa sổ.” Bằng cách nhận ra những khoảnh khắc tích cực này, ta huấn luyện tâm trí để nhìn nhận cuộc sống với cái nhìn lạc quan hơn.

2.7) Lạc quan là bí quyết: Suy nghĩ tích cực có sức mạnh to lớn. Các nghiên cứu cho thấy những người lạc quan thường sống lâu hơn và khỏe mạnh hơn (có thể vì họ đối mặt với căng thẳng tốt hơn và chăm sóc bản thân tốt hơn). Đôi khi, ta có thể trở nên bi quan nếu đã trải qua nhiều mất mát hoặc vấn đề sức khỏe, nhưng hãy thử nuôi dưỡng hy vọng và sự tích cực. Khi gặp phải thử thách, hãy nhắc nhở bản thân: “Điều này rồi sẽ qua,” hoặc “Ta đã vượt qua khó khăn trước đây, ta sẽ làm được lần nữa.” Hãy bao quanh mình với những ảnh hưởng tích cực – có thể là âm nhạc vui vẻ, sách truyền cảm hứng, hoặc chỉ đơn giản là bạn bè vui tính.

2.8) Chấp nhận và thích nghi: Một phần của việc lão hóa bình an là chấp nhận những gì ta không thể thay đổi và thích nghi với thực tế mới. Có thể giờ ta không thể chạy nhanh như trước, nhưng ta vẫn có thể tận hưởng những buổi đi bộ chậm rãi hay bơi lội. Nếu việc lái xe vào ban đêm trở nên khó khăn, ta có thể thích nghi bằng cách lái xe ban ngày hoặc nhờ người khác chở đi. Hãy tập trung vào những gì ta có thể làm (thay vì những gì ta không thể làm), để duy trì cảm giác kiểm soát và sự tích cực.

2.9) Trân trọng mối quan hệ: Cuối cùng, một trong những nguồn vui lớn nhất chính là những người mà ta yêu thương. Dành thời gian chất lượng với người bạn đời nếu có – làm những buổi hẹn hò nhỏ hay đơn giản là xem một chương trình yêu thích cùng nhau. Hãy trân trọng những mối quan hệ này, vì chúng là di sản và niềm vui hàng ngày của ta.

TÓM TẮT

Cuộc sống lâu dài, hạnh phúc, và bình an sau tuổi 65 hoàn toàn là điều có thể đạt được. Công thức rất đơn giản: chăm sóc cơ thể, chăm sóc tâm trí, duy trì kết nối xã hội, thông minh trong việc quản lý tài chính, và làm đầy cuộc sống với mục đích và niềm vui. Qua tất cả các yếu tố này, ta nhận ra rằng chính mình là người kiểm soát sức khỏe và hạnh phúc của mình. Mỗi quyết định nhỏ mà ta làm hàng ngày, từ việc đi bộ thay vì ngồi một chỗ, gọi điện cho bạn thay vì xem TV một mình, ăn một quả táo ngon thay vì miếng bánh ngọt thứ hai, sẽ tạo ra một lối sống lành mạnh và giúp ta sống lâu hơn, vui vẻ hơn.

Hãy luôn đối xử tốt với chính mình. Không ai là hoàn hảo, và ta không cần phải làm theo từng lời khuyên một cách hoàn hảo mỗi ngày. Có thể ta sẽ có những ngày lười biếng hay thỉnh thoảng tự thưởng cho mình một món ăn ngon – sự cân bằng là điều quan trọng. Mục tiêu không phải là trở thành một người hoàn hảo về sức khỏe, mà là tạo cho mình cơ hội tốt nhất để cảm thấy khỏe mạnh và giảm thiểu những rủi ro, để ta có thể làm những điều mình yêu thích lâu dài nhất có thể. Và nếu có việc khó khăn xảy ra (bệnh tật, mất mát,…), hãy nhớ rằng ta có thể vượt qua với sự hỗ trợ từ gia đình và các chuyên gia. Ta đã chứng minh sức mạnh của mình chỉ bằng việc vượt qua đến được đây. Vậy thì, hãy sống với những năm tháng vàng son đầy nhiệt huyết! Hãy giữ tinh thần vui vẻ, đừng tin vào những định kiến tiêu cực về tuổi tác (ta có thể 70 tuổi mà tâm hồn vẫn 17), và tiếp tục học hỏi và phát triển.

Cuộc sống sau tuổi 65 có thể thật sự là vàng son – đầy sức khỏe, hạnh phúc, và bình an – khi ta chủ động sống tốt. Như một người khôn ngoan đã nói: “Không ai tránh khỏi lão hóa, nhưng chúng ta có thể chọn cách lão hóa.” Bằng việc chú ý đến sức khỏe thể chất, tâm thần, kết nối xã hội, tài chính, và niềm vui cá nhân, ta đang chọn cách lão hóa một cách duyên dáng và sống động.

Chúc quý độc giả thêm nhiều năm tháng tràn ngập tiếng cười, tình yêu và sự viên mãn. Tận hưởng từng khoảnh khắc – ta xứng đáng được như vậy!

* Nguồn: Người Việt News, 15/05/2025 
https://www.nguoi-viet.com/doi-song/lon-tuoi-va-gia-yeu/

 *-----*




Friday, 18 April 2025

Sài Gòn giải phóng tôi - Nguyễn Quang Lập

 SÀI GÒN GIẢI PHÓNG TÔI 
Nguyễn Quang Lập

Mãi tới ngày 30 tháng 4 năm 1975 tôi mới biết thế nào là ngày sinh nhật. Quê tôi người ta chỉ quan tâm tới ngày chết, ngày sinh nhật là cái gì rất phù phiếm. Ngày sinh của tôi ngủ yên trong học bạ, chỉ được nhắc đến mỗi kì chuyển cấp. Từ thuở bé con đến năm 19 tuổi chẳng có ai nhắc tôi ngày sinh nhật, tôi cũng chẳng quan tâm. Đúng ngày “non sông thu về một mối” tôi đang học Bách Khoa Hà Nội, cô giáo dạy toán xác suất đã cho hay đó cũng là ngày sinh nhật của tôi. Thật không ngờ. Tôi vui mừng đến độ muốn bay vào Sài Gòn ngay lập tức, để cùng Sài Gòn tận hưởng “Ngày trọng đại”.

Kẹt nỗi tôi đang học, ba tôi không cho đi. Sau ngày 30 tháng 4 cả nhà tôi đều vào Sài Gòn, trừ tôi. Ông bác của tôi dinh tê vào Sài Gòn năm 1953, làm ba tôi luôn ghi vào lý lịch của ông và các con ông hai chữ “đã chết”, giờ đây là triệu phú số một Sài Gòn. Ba tôi quá mừng vì ông bác tôi còn sống, mừng hơn nữa là “triệu phú số một Sài Gòn”. Ông bác tôi cũng mừng ba tôi hãy còn sống, mừng hơn nữa là “gia đình bảy đảng viên cộng sản”. Cuộc đoàn tụ vàng ròng và nước mắt. Ông bác tôi nhận nước mắt đoàn viên bảy đảng viên cộng sản, ba tôi nhận hơn hai chục cây vàng đem ra Bắc trả hết nợ nần còn xây được ngôi nhà ngói ba gian hai chái. Sự đổi đời diệu kì.

Dù chưa được vào Sài Gòn nhưng tôi đã thấy Sài Gòn qua ba vật phẩm lạ lùng, đó là bút bi, mì tôm và cassette của thằng Minh cùng lớp, ba nó là nhà thơ Viễn Phương ở Sài Gòn gửi ra cho nó. Chúng tôi xúm lại quanh thằng Minh xem nó thao tác viết bút bi, hồi đó gọi là bút nguyên tử. Nó bấm đít bút cái tách, đầu bút nhô ra, và nó viết. Nét mực đều tăm tắp, không cần chấm mực không cần bơm mực, cứ thế là viết. Chúng tôi ai nấy há hốc mồm không thể tin nổi Sài Gòn lại có thể sản xuất được cái bút tài tình thế kia.

Tối hôm đó thằng Mình bóc gói mì tôm bỏ vào bát. Tưởng đó là lương khô chúng tôi không chú ý lắm. Khi thằng Minh đổ nước sôi vào bát, một mùi thơm rất lạ bốc lên, hết thảy chúng tôi đều nuốt nước bọt, đứa nào đứa nấy bỗng đói cồn cào. Thằng Minh túc tắc ăn, chúng tôi vừa nuốt nước bọt vừa cãi nhau. Không đứa nào tin Sài Gòn lại có thể sản xuất được đồ ăn cao cấp thế kia. Có đứa còn bảo đồ ăn đổ nước sôi vào là ăn được ngay, thơm ngon thế kia, chỉ giành cho các du hành vũ trụ, người thường không bao giờ có. 

Thằng Minh khoe cái cassette ba nó gửi cho nó để nó học ngoại ngữ. Tới đây thì tôi bị sốc, không ngờ nhà nó giàu thế. Với tôi cassette là tài sản lớn, chỉ những người giàu mới có. Năm 1973 quê tôi lần đầu xuất hiện một cái cassette của một người du học Đông Đức trở về. Cả làng chạy đến xem máy ghi âm mà ai cũng đinh ninh đó là công cụ hoạt động tình báo. Suốt mấy ngày liền, dân làng tôi say sưa nói vào máy ghi âm rồi bật máy nghe tiếng của mình. Tôi cũng được nói vào máy ghi âm và thật vọng vô cùng không ngờ tiếng của tôi lại tệ đến thế. Một ngày tôi thấy tài sản lớn ấy trong tay một sinh viên, không còn tin vào mắt mình nữa. Thằng Minh nói, rẻ không à. Thứ này chỉ ghi âm, không có radio, giá hơn chục đồng thôi, bán đầy chợ Bến Thành. Không ai tin thằng Minh cả. Tôi bỉu môi nói với nó, cứt! Rứa Sài Gòn là tây à? Thằng Mình tủm tỉm cười không nói gì, nó mở casette, lần đầu tiên chúng tôi được nghe nhạc Sài Gòn, tất cả chết lặng trước giọng ca của Khánh Ly trong Sơn ca 7. Kết thúc Sơn ca 7 thằng Hoan bỗng thở hắt một tiếng thật to và kêu lên, đúng là tây thật bay ơi! 

Sài Gòn là tây, điều đó hấp dẫn tôi đến nỗi đêm nào tôi cũng mơ tới Sài Gòn. Kì nghỉ hè năm sau, tháng 8 năm 1976, tôi mới được vào Sài Gòn. Ba tôi vẫn bắt tôi không được đi đâu, “ở nhà học hành cho tử tế”, nhưng tôi đủ lớn để bác bỏ sự ngăn cấm của ông. Hơn nữa cô họ tôi rất yêu tôi, đã cho người ra Hà Nội đón tôi vào. Xe chạy ba ngày ba đêm tôi được gặp Sài Gòn.

Tôi sẽ không kể những gì lần đầu tôi thấy trong biệt thự của ông bác tôi, từ máy điều hòa, tủ lạnh, ti vi tới xe máy, ô tô, cầu thang máy và bà giúp việc tuổi năm mươi một mực lễ phép gọi tôi bằng cậu. Ngay mấy cục đá lạnh cần lúc nào có ngay lúc đó cũng đã làm tôi thán phục lắm rồi. Thán phục chứ không ngạc nhiên, vì đó là nhà của ông triệu phú. Xin kể những gì buổi sáng đầu tiên tôi thực sự gặp gỡ Sài Gòn.

Khấp khởi và hồi hộp, rụt rè và cảnh giác tôi bước xuống lòng đường thành phố Sài Gòn và gặp ngay tiếng dạ ngọt như mía lùi của bà bán hàng tạp hóa đáng tuổi mạ tôi. Không nghĩ tiếng dạ ấy dành cho mình, tôi ngoảnh lại sau xem bà chủ dạ ai. Không có ai. Thì ra bà chủ dạ khách hàng, điều mà tôi chưa từng thấy. Quay lại thấy nụ cười bà chủ, nụ cười khá giả tạo. Cả tiếng dạ cũng giả tạo nhưng với tôi là trên cả tuyệt vời. Từ bé cho đến giờ tôi toàn thấy những bộ mặt lạnh lùng khinh khỉnh của các mậu dịch viên, luôn coi khách hàng như những kẻ làm phiền họ. Lâu ngày rồi chính khách hàng cũng tự thấy mình có lỗi và chịu ơn các mậu dịch viên. Nghe một tiếng dạ, thấy một nụ cười của các mậu dịch viên dù là giả tạo cũng là điều không tưởng, thậm chí là phi lí.

Tôi mua ba chục cái bút bi về làm quà cho bạn bè. Bà chủ lấy dây chun bó bút bi và cho vào túi nilon, chăm chút cẩn thận cứ như bà đang gói hàng cho bà chứ không phải cho tôi. Không một mậu dịch viên nào, cả những bà hàng xén quê tôi, phục vụ khách hàng được như thế, cái túi nilon gói hàng càng không thể có. Ai đòi hỏi khách hàng dây chun buộc hàng và túi nilon đựng hàng sẽ bắt gặp cái nhìn khinh bỉ, vì đó là đòi hỏi của một kẻ không hâm hấp cũng ngu xuẩn. Giờ đây bà chủ tạp hóa Sài Gòn làm điều đó hồn hậu như một niềm vui của chính bà, khiến tôi sửng sốt.

Cách đó chưa đầy một tuần, ở Hà Nội tôi đi sắp hàng mua thịt cho anh cả. Cô mậu dịch viên hất hàm hỏi tôi, hết thịt, có đổi thịt sang sườn không? Dù thấy cả một rổ thịt tươi dưới chân cô mậu dịch viên tôi vẫn đáp, dạ có! Tranh cãi với các mậu dịch viên là điều dại dột nhất trần đời. Cô mậu dịch viên ném miếng sườn heo cho tôi. Cô ném mạnh quá, miếng sườn văng vào tôi. Tất nhiên tôi không hề tức giận, tôi cảm ơn cô đã bán sườn cho tôi và vui mừng đã chụp được miếng sườn, không để nó rơi xuống đất. Kể vậy để biết vì sao bà chủ tạp hóa Sài Gòn đã làm tôi sửng sốt. 

Rời quầy tạp hóa tôi tìm tới một quán cà phê vườn. Uống cà phê để biết, cũng là để ra dáng ta đây dân Sài Gòn. Ở Hà Nội tôi chỉ quen chè chén, không dám uống cà phê vì nó rất đắt. Tôi ngồi vắt chân chữ ngũ nhâm nhi cốc cà phê đen đá pha sẵn, hút điếu thuốc Captain, tự thấy mình lên hẳn mấy chân kính. Không may tôi vô ý quờ tay làm đổ vỡ ly cà phê. Biết mình sắp bị ăn chửi và phải đền tiền ly cà phê mặt cậu bé hai mươi tuổi đỏ lựng. Cô bé phục vụ chạy tới vội vã lau chùi, nhặt nhạnh mảnh vỡ thủy tinh với một thái độ như chính cô là người có lỗi. Cô thay cho tôi một ly cà phê mới nhẹ nhàng như một lẽ đương nhiên. Tôi thêm một lần sửng sốt.

Một giờ sau tôi quay về nhà ông bác, phát hiện sau nhà là một con hẻm đầy sách. Con hẻm ngắn, rộng rãi. Tôi không nhớ nó có tên đường hay không, chỉ nhớ rất nhiều cây cổ thụ tỏa bóng sum sê, hai vỉa hè đầy sách. Suốt buổi sáng hôm đó tôi tha thẩn ở đây. Quá nhiều sách hay, tôi không biết nên bỏ cuốn gì mua cuốn gì. Muốn mua hết phải chất đầy vài xe tải. Giữa hai vỉa hè mênh mông sách đó, có cả những cuốn sách Mác - Lê. Cuốn Tư Bản Luận của Châu Tâm Luân và Hành trình trí thức của Karl Marx của Nguyễn Văn Trung cùng nhiều sách khác. Thoạt đầu tôi tưởng sách từ Hà Nôi chuyển vào, sau mới biết sách của Sài Gòn xuất bản từ những năm sáu mươi. Tôi hỏi ông chủ bán sách, ở đây người ta cũng cho in sách Mác - Lê à? Ông chủ quán vui vẻ nói, dạ chú. Sinh viên trong này học cả Mác - Lê. Tôi ngẩn ngơ cười không biết nói gì hơn. 

Chuyện quá nhỏ, với nhiều người là không đáng kể, với tôi lúc đó thật khác thường, nếu không muốn nói thật lớn lao. Tôi không cắt nghĩa được đó là gì trong buổi sáng hôm ấy. Tôi còn ở lại Sài Gòn thêm 30 buổi sáng nữa, vẫn không cắt nghĩa được đó là gì. Nhưng khi quay ra Hà Nội tôi bỗng sống khác đi, nghĩ khác đi, đọc khác đi, nói khác đi. Bạn bè tôi ngày đó gọi tôi là thằng hâm, thằng lập dị. Tôi thì rất vui vì biết mình đã được giải phóng.

– Nguyễn Quang Lập  

* Nguồn: Kho văn Bọ Lập, 14/12/2017
 https://khovanbolap.blogspot.com/2017/12/sai-gon-giai-phong-toi.html

*




Friday, 14 March 2025

Chân đi đã mỏi (2)

CHÂN ĐI ĐÃ MỎI

Như có nhiều lần tâm sự, chia sẻ, trong đời tôi là một Phật tử cư sĩ, tôi đã đi viếng các địa điểm lịch sử Phật giáo: bốn nơi động tâm ở Ấn Độ và Nepal, sáu nơi kết tập kinh điển Pali (Ấn Độ, Sri Lanka, Myanmar), các trung tâm lịch sử phát triển đạo Phật trong truyền thống Theravada ở Thái Lan, Campuchia, Lào, Myanmar và Sri Lanka.

Là người gốc Việt miền Nam, tôi đã đi khắp các tỉnh miền Tây nam bộ của Việt Nam, và đi tham quan dọc theo bờ biển hình chữ S, từ Hà Tiên xuống Cà Mau, rồi lên Sài Gòn, Vũng Tàu, qua Nha Trang, Đà Nẵng, đến Huế, vượt sông Bến Hải lên Hà Tĩnh, Nghệ An,Thanh Hóa, tiến đến Hà Nội rồi ra Hải Phòng, đến Móng Cái giáp ranh với Trung Quốc.

Là công dân Úc, tôi đã đi thăm viếng các thành phố lớn từ Tây sang Đông của nước Úc. Ngoài ra, chúng tôi cũng có đi du lịch nước Mỹ ba lần, thăm viếng bà con bạn bè bên đó.

Như thế là tôi đã thỏa nguyện. Đã đi, đã đến những nơi mình mong muốn. Bây giờ già rồi, không còn đủ sức khỏe và tiền bạc để đi đây đi đó nữa. Quay về đi du lịch nội tâm, thám hiểm thăm dò cái tâm rắc rối của thân ngũ uẩn này trong năm tháng còn lại của cuộc đời.

- Bình Anson
Perth, Western Australia
08/03/2025

*-----*



Thursday, 16 January 2025

Phạm Duy: Sưu tập các tài liệu sách báo về nhạc Phạm Duy

 SƯU TẬP CÁC TÀI LIỆU SÁCH BÁO VỀ NHẠC PHẠM DUY

Vào ngăn chứa có link dưới đây để chọn tài liệu và tải về máy: 
https://tinyurl.com/4jt6dyd3   

DANH MỤC

1. Đỗ Ngọc Yến - Tâm Ca Phạm Duy và Phong Trào Du Ca (1987).pdf
2. Ngô Thế Vinh - Tình quê hương trong nhạc Phạm Duy (2022).pdf
3. Đường về Dân ca (1990).pdf
4. Hồi ký I, 1921-1945 (Midway Press, 2024).pdf
5. Hồi ký II, 1945-1951 (Midway Press, 2024).pdf
6. Hồi ký III, 1951-1975 (Midway Press, 2024).pdf
7. Hồi ký IV, 1975-2001 (Midway Press, 2024).pdf
8. Một đời nhìn lại - Bút ký (2003).pdf
9. Một đời nhìn lại - Ngàn lời ca.pdf
10. Một đời nhìn lại - Tuyển tập các bài viết về nhạc Phạm Duy - Chapter 1-7.pdf
11. Một đời nhìn lại - Tuyển tập các bài viết về nhạc Phạm Duy - Chapter 8-11.pdf
12. Một đời nhìn lại - Tuyển tập các bài viết về nhạc Phạm Duy - Chapter 12-15.pdf
13. Nhớ, Hồi ức Phạm Duy (2005).pdf
14. Những trang hồi âm (2009).pdf
15. Phỏng vấn Phạm Duy, 41 câu hỏi của Tuấn Khanh (1996).pdf
16. Sáng tác qua dòng nhạc Phạm Duy (2010).pdf
17. Sự nghiệp văn nghệ Phạm Duy - Văn Học (1987).pdf
18. Tìm hiểu nhạc Phạm Duy (2007).pdf
19. Tưởng niệm 10 năm ngày mất Phạm Duy - Saigon Nhỏ (2023).pdf
20. Vang Vọng Một Thời (2012).pdf
21. Viết về 10 bài Tâm ca.pdf

*-----*


Wednesday, 15 January 2025

Phạm Duy: Tình quê hương trong nhạc Phạm Duy và những chân dung (2022)

TÌNH QUÊ HƯƠNG TRONG NHẠC PHẠM DUY VÀ NHỮNG CHÂN DUNG 
Ngô Thế Vinh (2022) 

Tải bản PDF:
https://tinyurl.com/46ez5x4j [9.5 MB] 

*-----*



Phạm Duy: Tuyển tập các bài viết về nhạc Phạm Duy (2006)

 TUYỂN TẬP CÁC BÀI VIẾT VỀ NHẠC PHẠM DUY 
Sài Gòn, 2006

Tải về 3 tập, dạng PDF:

- Tập I: https://tinyurl.com/56xtfbcn [8.1 MB] 
- Tập II: https://tinyurl.com/34a76t8x [7.5 MB] 
- Tập III: https://tinyurl.com/3nfa5eud [6.5 MB ] 

Tập I:

1. Viết về Trường ca Con Ðường Cái Quan 
2. Viết về Trường ca Mẹ Việt Nam
3. Viết về Tâm Ca 
4. Viết về Tổ Khúc Bầy Chim Bỏ Xứ
5. Viết về Rong Ca
6. Viết về Thiền Ca
7. Viết về Trường ca Hàn Mặc Tử 

Tập II:

8. Sách, Tiểu luận
9. Bài báo 
10. Viết về nghệ thuật phổ thơ vào nhạc - Nhạc thuật Phạm Duy
11. Phỏng vấn từ quốc nội và hải ngoại trước năm 2000

Tập III:

12. Viết về các buổi "Phạm Duy - Một Đời Nhìn Lại" (2002-2003) tại Mỹ 
13. Các bài viết khác từ quốc nội và hải ngoại sau năm 2000
14. Phạm Duy - Ngày trở về (2005 đến nay)
15. Phụ Lục: Các bài viết ngắn của Nhạc sĩ Phạm Duy

*-----*



Tuesday, 14 January 2025

Phạm Duy: Tâm Ca Phạm Duy và Phong Trào Du Ca (1987)

Tâm Ca Phạm Duy và Phong Trào Du Ca 
Đỗ Ngọc Yến 
Tạp chí Văn Học, số 21, tháng 10-1987

Tải bản PDF: 
https://tinyurl.com/yw64zz8x  [262 KB]

*




Phạm Duy: Sự nghiệp văn nghệ Phạm Duy (1987)

Sự nghiệp văn nghệ Phạm Duy 
Tạp chí Văn Học, Hoa Kỳ
Tháng 10-1987 

Tải tập tạp chí, dạng PDF: 
https://tinyurl.com/2f7u9udt  [1.9 MB]  

*-----*




Phạm Duy: Tưởng niệm 10 năm ngày mất Phạm Duy (2023)

Tưởng niệm 10 năm ngày mất Phạm Duy 
Saigon Nhỏ Magazine
Tháng 1-2023 

Tải tập sách dạng PDF:
https://tinyurl.com/4f32jhnk [7.8 MB]     

*



Monday, 13 January 2025

Phạm Duy: 41 câu hỏi của Tuấn Khanh (1996)

Phỏng vấn Phạm Duy (1996) 
41 câu hỏi của Tuấn Khanh 

Cựu phóng viên báo Tuổi Trẻ, Sài Gòn  

Tải bản PDF để đọc:
https://tinyurl.com/29kzvbfh [473 KB] 

*



Sunday, 12 January 2025

Phạm Duy và dư luận (Nguyễn Bích Liên, 2002)

PHẠM DUY VÀ DƯ LUẬN  
Bs Nguyễn Bich Liên 

Giới thiệu: Bác sĩ Nguyễn Bích Liên là một bác sĩ chuyên khoa nổi tiếng về bệnh ung thư vú ở California, và cũng là một ca sĩ thành viên của ban Hợp xướng Ngàn Khơi. Bà có bài viết sau đây vào năm 2002, trong đó có những ý tưởng mà tôi rất đồng tình. – (Bình Anson, tháng 1-2025)

*

Tôi không thích ngôi lê đôi mách, và cũng không để ý đến chuyện đời tư của người khác. Phải nghe những chuyện thầm kín của bệnh nhân hàng ngày, nên không có "xì căng đan" gì là đáng kể nữa. Gần đây, khi cùng Hội Ung Thư Việt Mỹ tổ chức chương trình "Phạm Duy, Một Đời Nhìn Lại", tôi bị lôi kéo vào dư luận về nhạc sĩ Phạm Duy. Trước kia, chỉ có bệnh nhân gọi hỏi bệnh, bây giờ nào fax, nào e-mail về Phạm Duy gửi đến tới tấp. Định làm lơ, nhưng không được. Vì bây giờ bị kéo vào vòng nên tôi cần lên tiếng.

Bao nhiêu lời chê trách: nào là Phạm Duy thiếu đạo đức, tình ái lăng nhăng, nhạc tục, tham tiền, theo Cộng sản, lại vô tài vì đã 30 năm nay, ông không cứu nổi nền âm nhạc Việt đang giậm chân tại chỗ. Họ bảo ông già rồi, viết nhạc hết hay mà còn huênh hoang. Chính tôi và những người trong ban tổ chức cũng bị mắng là dựa hơi ông Phạm Duy để nổi tiếng.

Tôi suy nghĩ nhiều về những lời chỉ trích rất nặng lời đó. Dư luận có cái lý riêng. Phạm Duy có lăng nhăng, ông không dấu giếm là có bồ bịch (tuy chưa ai nhận là con rơi của ông). Nói theo tiêu chuẩn các vị thánh thì ông đúng là vô đạo đức. Ông chắc tham tiền, cũng như tôi vậy. Nếu phải chữa bệnh miễn phí cho tất cả mọi người để được ca tụng là "lương y như từ mẫu", mà không có tiền nuôi thân và gia đình, tôi sẽ không nhận danh hiệu này. Việc Phạm Duy dám về thăm Việt Nam và nói chuyện với những người có chức quyền (theo những e-mail tố cáo mà tôi nhận được). Trong cương vị của Phạm Duy, tôi cũng muốn có dịp về Việt Nam, và được nói chuyện với những kẻ ấy, may ra có giúp họ mở mang thêm kiến thức và thay đổi đường lối chăng? (Thế nào tôi cũng sẽ bị mắng là ngu quá, bị cộng sản nó lừa mà không biết. Nhưng cũng đành chịu thôi, vì hình như có nhiều người cũng ngu như tôi vậy). Ông lại thật không biết điều, già rồi thì đi chỗ khác chơi cho người khác có chỗ mà lên chứ, hơn 80 tuổi mà còn tối ngày soạn sách, thu thập tài liệu, viết lách, làm nhạc. Ông làm hết như vậy thì còn ai có cơ hội làm nữa, thật là ham danh.

Dư luận đòi hỏi quá nhiều ở nhạc sĩ Phạm Duy. Lúc nào sáng tác của ông cũng phải hay, không được dở. Một ngàn bài mà có năm mươi bài dở là công trình vất đi, thà không sáng tác được bài nào như tôi đây còn hay hơn (!). Ông phải là một nhà đạo đức, hay đạo đức giả cũng được. Ông phải uống nước lã mà sống, phải tránh xa những quan hệ nam nữ không chính đáng, nghĩa là ông phải là một ông thánh. Ông gặp ai cũng phải chắp tay nhún mình để được tiếng khiêm nhường. Ông phải tránh xa bọn cộng sản vì coi chừng sẽ bị lây cộng sản, dù ngày xưa ông đã từng chạy trốn cộng sản trong thời kháng chiến, và vẫn bị chế độ cộng sản coi như kẻ phản động vì những bản nhạc ca tụng tình người của ông. Ông đừng có tự do tư tưởng, mà phải theo sự lãnh đạo của những vị thánh hay to tiếng trong cộng đồng. Và nhất là ông đừng làm gì nữa. Người Việt chúng ta hay kính trọng người lớn tuổi và có công, nhưng chỉ thích những người làm ra vẻ khiêm nhường. Ai tự tin và năng động thì bị mắng là huênh hoang!

Phạm Duy chỉ là con người thôi! Ông có đủ thói hư tật xấu, và cả cái hay cái đẹp của một con người. Chỉ khác là Thượng Đế cho ông quá nhiều. Đó là số mệnh cuả thiên tài. Nhiều tài và nhiều "tật xấu" nên ông thông cảm con người, nhìn ra và diễn tả tuyệt vời những nét đẹp, nhưng không tránh né cái xấu xa của nhân loại. Vì thế, khi nghe hay hát nhạc Phạm Duy, chúng ta rung động và gần gũi một cách đặc biệt. Một vị thánh làm nhạc, sẽ không cho tôi những rung cảm thành thực như vậy.

Nhạc ông không phải bài nào cũng hay. Tôi không thích nhiều bài. Nhưng nói không ngoa cả đời tôi được nuôi bằng nhạc Phạm Duy. Từ những bài ru con à ơi nghe mẹ hát "từ khi mới ra đời"; đến những bài nhạc tuổi thơ hát lúc "một trời nam tròn trăng thu, em bé ra ngồi xem chú Cuội đâu"; rồi tuổi dậy thì mơ mộng "Em ước mơ mơ gì tuổi mười hai, tuổi mười ba", đến tình yêu lãng mạn chỉ dám " bỏ quên cây đàn" hay "uống ly chanh đường uống môi em ngọt"; rồi say đắm những dục tình bốc lửa của "Cỏ Hồng", cuả "Nha Trang Ngày Về"; rồi "Tôi yêu tiếng nước tôi, à à ơi tiếng ru muôn đời", những bước chân trên "Con Đường Cái Quan", những huyền thoại "Mẹ Việt Nam" cho tình yêu quê hương dân tộc; rồi hào khí ngất trời của thanh niên kháng chiến chống ngoại xâm với "Ngày bao hùng binh tiến lên, bờ cõi vang lừng câu quyết chiến"; qua đến những dằn vặt suy tư tâm linh của tuổi trung niên "Chiều xuống trên giòng sông Cửu Long, như một cơn ước mong, ơi chiều", đến những triết lý về Đạo, về Thiền, về Cái Chết và Sự Sống, về cõi Vô Hạn..., của tuổi già, và nhiều nhiều nữa. Với nhạc Phạm Duy, chúng ta lữ hành qua cuộc đời với đủ ngọt bùi, cay đắng, tham sân si, thất tình lục dục, tuyệt vọng, hi vọng, thăng hoa, và giải thoát.

Dư luận có lý lẽ riêng. Nhưng nếu chúng ta khắt khe với Phạm Duy, sao không khe khắt hơn với chính mình: "Tôi đã làm được gì cho đời?"

Mỗi viên đá chúng ta định ném ra, hãy xem lại, kẻo ném phải chính mình. Hãy dịu lại đôi mắt nhìn và mở rộng tấm lòng để cám ơn những ai đang làm đẹp cuộc đời. Ta sẽ thấy đời còn đẹp lắm. 

– Bs Nguyễn Bích Liên 
California, Hoa Kỳ 

*----*






Phạm Duy: Một đời nhìn lại - Bút ký (2003)

 Sách: 

MỘT ĐỜI NHÌN LẠI - BÚT KÝ 
Phạm Duy (2003)

Sưu tập các bài viết trong năm 2002 về nhạc sĩ Phạm Duy. Tải bản PDF: 
https://tinyurl.com/2h4zjxsm [6.0 MB] 

*-----*



Saturday, 11 January 2025

Phạm Duy: Tìm hiểu nhạc Phạm Duy (sách, 2007)

Sách: 

TÌM HIỂU NHẠC PHẠM DUY 
Lưu hành nội bộ, 2007

Tải sách dạng PDF:
 https://tinyurl.com/4bzzpz99  [12.9 MB]  

Có lẽ đây là tập sách cuối cùng do nhạc sĩ Phạm Duy biên soạn trước khi ông qua đời năm 2013, gồm sưu tập hơn 100 bài viết về ông của nhiều tác giả khác nhau. Vì là "lưu hành nội bộ", tập sách có những bài viết vì lý do nào đó đã không được phổ biến trong các tập sách xuất bản chính thức, trong và ngoài nước.

*

MỤC LỤC

Nhạc Phạm Duy Khái Quát - Bảng Phân Loại
I.- Nhạc Xã Hội
- Chương Khúc
- Trường Ca

II.- Nhạc Tình

III.- Nhạc Tâm Linh

IV.- Nhạc Cảnh
- Tiểu Nhạc Cảnh
- Đại Nhạc Cảnh

1. Hành Trình Âm Nhạc Phạm Duy: I.- Thời Hồng, II.- Thời Vàng, III.- Thời Xanh
2. Phạm Duy Du Hành Trong Lịch Sử - Pham Duy’s Travels Through History
3. Phạm Duy Và Lịch Sử Việt Nam Hiện Đại
4. An American Looks At Phạm Duy
5. Diễn Tiến Của Sự Nghiệp Phạm Duy Từ 1942 Tới 1970
6. Nhạc Kịch Nhân Gian
7. His Music Links The Generations
8. Phạm Duy, Người Nghệ Sĩ Tự Do
9. Phạm Duy, Đại Lực Sĩ
10. Phạm Duy, Ông Là Bồ Tát... Đọa!
11. Pham Duy By Nguyen Ngoc
12. An Introduction To Pham Duy Music
13. Musics Of Viet Nam – Foreword & Introduction
14. Phạm Duy Trên Khắp Nẻo Tình
15. Phạm Duy Và Vết Thương Di Tản
16. Yêu Việt Nam Qua Nhạc Phạm Duy
17. Phạm Duy: Ngày Xưa… Dân Ca
18. Theo Chân Phạm Duy Một Đoạn Đường
19. Tính Chất Hiện Thực Trong Nhạc Kháng Chiến Của Phạm Duy
20. Kháng Chiến Ca, Mối Tình Đầu Của Phạm Duy
21. Nhạc Phạm Duy Và Hành Trình Về Quê Hương
22. Âm Thanh Trong Tình Quê
23. Con Đường Cái Quan
24. Nhân Xem Con Ðường Cái Quan Của Phạm Duy
25. Con Ðường Cái Quan Được Ánh Sáng
26. Hai Phía Chiếu Tới
27. Một Vài Cảm Xúc Âm Nhạc Qua Trường Ca
28. Con Ðường Cái Quan Của Phạm Duy
29. Cái Hùng Khí Trong Con Ðường Cái Quan
30. Phạm Duy Nói Về Con Ðường Cái Quan Nhạc Không Lời
31. Con Ðường Cái Quan Quyến Rũ Bởi Giọng Sirène
32. Ðêm Nghe Nhạc Phạm Duy
33. Bài Giới Thiệu Phạm Duy Trong Đêm Đại Hội ADM-VN Tại Pháp Hôm 31/10/1992
34. Chim Đã Ngủ
35. Con Ðường Cái Quan Nhạc Giao Hòa
36. Bản Trường Ca Nối Liền Quê Hương
37. Mẹ Việt Nam Là Đất, Núi Non, Sông Ngòi Và Biển Cả
38. Nghĩa Mẹ Tình Mẹ Qua Những Tác Phẩm Văn Nghệ Việt Nam
39. Nhạc Và Thơ - Nhạc Trong Thơ Nhạc Tính Và Dân Tộc Tính Trong Thi Ca Việt Nam
40. Tuyệt Đỉnh Của Bản Trường Ca Là Ở Đoạn Những Dòng Sông Chia Rẽ
41. Không Có Ai Mô Tả Mẹ Việt Nam Nổi Đến Thế
42. Mẹ Việt Nam Trong Nhạc Phạm Duy
43. Viết Về Mẹ Việt Nam
44. Me Viet Nam, An Introduction
45. Mẹ Ðón Cha Về
46. Tâm Ca
47. Tâm Ca Đầy Vẻ Giản Dị Và Trơ Trụi
48. Tâm Ca: Những Lời Tự Thú Thẳng Thắn, Đầy Ân Hận, Đầy Đau Thương
49. Người Chứng Mệt Mỏi
50. Lần Ðầu Tiên Tôi Thấy Ông Lão Tử Lầm
51. Phủ Nhận Tâm Ca?
52. Văn Nghệ Phủ Nhận Chiến Tranh Và Cuộc Chiến Tranh Hiện Nay
53. Một Thi Sĩ Đắm Đuối Và Phẫn Nộ
54. Mùa Xuân Và “Một Lũ Ma”
55. 10 Cái Nhìn Cứu Cấp Vào 1 Nhân Sinh Trên Bờ Vong Thân, Tan Vỡ
56. Singer From Sài Gòn
57. Pham Duy Links Warmth, Ability
58. Nói Lên Cái Khao Khát Của Thái Độ Phản Chiến
59. Không Khí Thiền Trong ‘Một Cành Củi Khô’ Của Phạm Duy
60. Mỗi Giọt Mưa Thành Một Dấu Nhạc Tình
61. Với Hoan Ca Tôi Rơi Vào Kỷ Niệm
62. Cho Hoà Bình Trong Lòng Người
63. Nhạc Tình Trong Tân Nhạc
64. Phạm Duy, Tôi Còn Yêu, Tôi Cứ Yêu…
65. Phạm Duy, Người Viết Nhạc Tình
66. Đường Về Cõi Tâm
67. Đạo Ca Thăng Hoa Sự Đau Khổ
68. Ðạo Ca: Tiến Về Ánh Sáng
69. Đạo Ca - Tột Đỉnh Của Hòa Âm Trước 1975
70. Mười Bài Thiền Ca: Amen Và A Di Ðà Phật
71. Phạm Duy Thiền Khúc Trên Ðường Về
72. Những Cảnh Giới Khác Trong Mười Khúc Thiền Ca Của Phạm Duy
73. Phạm Duy: Karma Imparfait Et Renaissance Infinie
74. Phạm Duy Trên Đăng Trình Đến Vô Cực
75. Âm Vực Của Công Án
76. Phạm Duy Gã Hề Trên Sân Khấu Dương Gian
77. Rong Ca - Thân Phận Vn Trăm Năm Qua
78. Khi Con Dế Hát Rong Bước Vào Cõi Lớn
79. Viết Nhạc Như Một Triết Nhân
80. Phạm Duy: Nắng Chiều Rực Rỡ
81. Mười Khúc Rong Ca Cho Năm 2.000: Phạm Duy Trẻ Mãi
82. Người Tình Già Trên Đầu Non Dẫn Ta Đến
83. Tự Thức An Nhiên
84. Ánh Nắng Chiều Của Phạm Duy
85. Vẫn Hồng
86. Nói Về Điạ Vị Của Ca Khúc, Của Thơ Phổ Nhạc...
87. Hành Trình Của Nghệ Sĩ Về Cái Đẹp
88. Kinh Vật Lộn Và Phép Vượt Qua Trường Ca Hàn Mặc Tử
89. Giọt Mực Rụng Rời
90. Phạm Duy Trân Trọng Trả Lời
91. Đem Tâm Tình Của Người Thầy Thuốc Nghe Trường Ca Hàn Mặc Tử
92. Phạm Duy Đưa Thơ Hàn Mặc Tử Bay Lên Cao Vút, Đi Ngàn Vạn Chốn Nơi
93. Chất Siêu Thực Và Huyền Hoặc Trong Trường Ca Hàn Mặc Tử
94. Truyện Kiều Và Tôi
95. Phạm Duy Và Tham Vọng Khắc Họa Kiều
96. Phạm Duy Là Nhà Phù Thủy Âm Thanh
97. Phạm Duy, Kiều Và Chúng Ta
98. Thơ Cổ 200 Lồng Vào Nhạc Mới Huyền Bí, Tráng Lệ Và Nồng Nàn
99. Phạm Duy Con Én Ðưa Thoi
100. Tại Paris Phạm Duy Và Truyện Kiều
101. Ở Việt Nam, Tôi Cũng Được Nghe Minh Họa Kiều
102. Vinh Danh Những Âm Thanh Tuyệt Vời Đã Để Lại Cho Việt Nam
103. Phạm Duy Thể Nghiệm Lịch Sử Âm Nhạc Việt Nam
104. Người Nước Ngoài Nghe Nhạc Phạm Duy
105. Bàn Về Kỹ Thuật Viết Nhạc Trong Vài Ca Khúc Phạm Duy
106. Nghệ Thuật Phổ Thơ Vào Nhạc Của Phạm Duy
107. Phạm Duy Với Ngàn Lời Ca
108. Tôi Mắc Bệnh Rất Khó Chữa: Yêu Đời, Yêu Người Và Yêu Mình
109. Nhạc Tình Của Tôi Là Nhạc Tình Cảm Tính
110. Thái Thanh Là Người Đem Nhạc Phạm Duy Tới Chỗ Tuyệt Vời
111. Thấu Thị Vào Tân Nhạc Việt Nam
112. 41 Câu Hỏi Của Tuấn Khanh
113. Tôi Tự Thấy Tôi Phải Bước Qua Loại Nhạc Tâm Linh
114. Tục Ca Trong Nhạc Trình Phạm Duy
115. Vị Trí Nào Cho Tục Ca?
116. Lời 10 Bài Tục Ca (Phạm Duy)
117. Tị Nạn Ca

*



Friday, 10 January 2025

Phạm Duy: Nhớ, Hồi ức Phạm Duy (2005)

 Sách:

Nhớ, Hồi ức PHẠM DUY 
Nhà xuất bản TRẺ (2005)

Sách xuất bản tại Việt Nam năm 2005, trong những năm tiếp theo đã được tái bản 2 lần.

Tải bản PDF:
https://tinyurl.com/afebjt5e [2.1 MB]

*-----*



Phạm Duy: Hồi ký Phạm Duy, 4 tập (ấn bản 2024)

Sách: 

Hồi ký PHẠM DUY (4 tập) 
Ấn bản 2024, Midway Press, USA

Hồi ký I. THỜI THƠ ẤU VÀO ĐỜI (1921-1945)
Viết xong năm 1989.
Tải bản PDF: https://tinyurl.com/msd72uyd [5.5 MB]   

Hồi ký II. THỜI CÁCH MẠNG KHÁNG CHIẾN (1945-1951)
Viết xong năm 1989.
Tải bản PDF: https://tinyurl.com/4mfzkznr [5.1 MB]   

Hồi ký III. THỜI PHÂN CHIA QUỐC-CỘNG (1951-1975)
Viết xong năm 1991.
Tải bản PDF: https://tinyurl.com/5n8fexkk [5.5 MB]   

Hồi ký IV. THỜI HẢI NGOẠI (1975-2001)
Viết xong năm 2001.
Tải bản PDF: https://tinyurl.com/478fp9xk  [12.0 MB]   

*-----*