1. Dhammasaṅgaṇī - Bộ Pháp Tụ
Dhammasaṅgaṇī là bộ thứ nhất và là nguồn gốc của toàn bộ hệ thống A-tỳ-đàm. Tên sách có thể dịch là “Liệt kê các Pháp”, và quả thật tác phẩm này cố gắng lập một bảng liệt kê đầy đủ các thành tố tối hậu của hiện hữu.
Tác phẩm mở đầu bằng Mātikā (mẫu đề), tức bảng các phạm trù làm khung cho toàn bộ A-tỳ-đàm. Phần chính được chia thành các chương. Chương thứ nhất, “Các Trạng thái của Tâm”, chiếm khoảng một nửa tác phẩm. Chương này phân tích bộ ba đầu tiên của Mātikā: thiện, bất thiện và vô ký. Để thực hiện việc phân tích, tác phẩm liệt kê 121 loại tâm, được phân loại theo phương diện đạo đức. Mỗi loại tâm lại được phân tích thành những tâm sở đi kèm, và từng tâm sở được định nghĩa đầy đủ. Chương thứ hai, “Về Sắc”, tiếp tục khảo sát phần vô ký bằng cách liệt kê và phân loại các loại hiện tượng vật chất. Chương thứ ba, gọi là “Tóm lược”, giải thích ngắn gọn tất cả các thuật ngữ trong các mẫu đề A-tỳ-đàm (Abhidhamma Mātikā) cũng như mẫu để trong tạng Kinh (Suttanta Mātikā). Cuối cùng, phần “Tổng lược” (Synopsis) đưa ra một giải thích cô đọng hơn về mẫu đề A-tỳ-đàm nhưng không bao gồm mẫu đề trong tạng Kinh.
2. Vibhaṅga - Bộ Phân Tích
Vibhaṅga, tức “Bộ Phân Tích”, gồm 18 chương, mỗi chương là một chuyên luận tương đối độc lập, lần lượt khảo sát: các uẩn; các xứ; các giới; các đế; các căn; Duyên khởi; Niệm xứ; Chánh cần; Như ý túc; Giác chi; Bát chi Thánh đạo; các tầng thiền (jhāna); các vô lượng tâm; các học giới; các tuệ phân tích; các loại trí; các điểm nhỏ (một bảng liệt kê theo số lượng về các phiền não); và “Tâm điểm của Giáo pháp” (dhammahadaya), tức một hệ thống địa lý–tâm lý–vũ trụ học về thế giới Phật giáo.
Phần lớn các chương của Vibhaṅga, mặc dù không phải tất cả, đều có ba phần: 1) phân tích theo phương pháp của Kinh tạng; 2) phân tích theo phương pháp riêng của A-tỳ-đàm; 3) phần chất vấn, áp dụng các phạm trù của Mātikā vào chủ đề đang được khảo sát.
3. Dhātukathā - Bộ Nguyên Chất Ngữ
Dhātukathā, tức “Luận về các Giới”, được trình bày hoàn toàn dưới hình thức vấn đáp. Tác phẩm khảo sát tất cả các pháp dựa trên ba hệ thống phân loại: các uẩn; các xứ; các giới. Mục đích là xác định một pháp có được bao gồm hay không được bao gồm trong những phạm trù ấy, và có liên hệ hay không liên hệ với chúng.
4. Puggalapaññatti - Bộ Nhân Chế Định
Puggalapaññatti, tức “Các Khái niệm về Cá nhân”, là bộ duy nhất trong Tạng A-tỳ-đàm có phương pháp gần với Kinh tạng hơn là phương pháp A-tỳ-đàm thuần túy. Tác phẩm bắt đầu bằng việc liệt kê tổng quát các loại khái niệm. Điều này cho thấy có thể ban đầu Puggalapaññatti được dự định như một phần bổ sung cho các bộ khác, nhằm đề cập đến những thực tại quy ước bị loại ra khi áp dụng nghiêm ngặt phương pháp A-tỳ-đàm. Phần lớn tác phẩm đưa ra những định nghĩa có hệ thống về các loại cá nhân.
Tác phẩm gồm 10 chương: chương thứ nhất - các loại cá nhân theo một; chương thứ hai - theo hai; chương thứ ba - theo ba; và tiếp tục như vậy...
5. Kathāvatthu - Bộ Ngữ Tông
Kathāvatthu, tức “Những Điểm Tranh Luận”, là một tác phẩm biện luận được quy cho Trưởng lão Moggaliputta Tissa. Theo truyền thống, Ngài biên soạn tác phẩm vào thời Hoàng đế Aśoka, khoảng 218 năm sau khi Đức Phật Bát-niết-bàn, nhằm bác bỏ những quan điểm được xem là phi chính thống của các bộ phái không thuộc Theravāda.
Các bộ Chú giải bảo vệ việc đưa Kathāvatthu vào tạng A-tỳ-đàm bằng cách giải thích rằng chính Đức Phật, thấy trước những sai lầm có thể phát sinh, đã đưa ra đại cương của các luận bác; Trưởng lão Moggaliputta Tissa chỉ triển khai chúng theo ý hướng của bậc Đạo sư.
6. Yamaka - Bộ Song Đối
Yamaka, tức “Bộ Song Đối”, nhằm giải quyết những điểm mơ hồ và xác định cách sử dụng chính xác của các thuật ngữ chuyên môn. Tên Yamaka (“Song Đối”) xuất phát từ phương pháp trình bày: xuyên suốt tác phẩm, các vấn đề được đặt thành hai câu hỏi đối ứng, trong đó câu hỏi sau thường đảo chiều câu hỏi trước.Ví dụ, cặp câu hỏi đầu tiên của chương thứ nhất: “Có phải tất cả các pháp thiện đều là thiện căn? Và có phải tất cả các thiện căn đều là pháp thiện?”
Tác phẩm gồm 10 chương, lần lượt về: các căn; các uẩn; các xứ; các giới; các đế; các hành; các tùy miên; tâm; các pháp; và các căn.
7. Paṭṭhāna - Bộ Vị Trí
Paṭṭhāna, tức “Bộ về các Quan hệ Duyên”, có lẽ là tác phẩm quan trọng nhất trong Tạng A-tỳ-đàm và theo truyền thống được gọi là “Đại Luận” (Mahāpakaraṇa). Tác phẩm có quy mô cực kỳ lớn. Theo bản văn được trình bày trong tài liệu, bản in chữ Miến Điện của kỳ Kết tập lần thứ Sáu gồm 5 quyển, tổng cộng khoảng 2.500 trang. Mục đích của Paṭṭhāna là áp dụng hệ thống 24 quan hệ duyên vào tất cả các pháp được bao gồm trong Mātikā của A-tỳ-đàm.
Phần chính của tác phẩm có bốn phân đoạn lớn: 1) sinh khởi theo phương pháp thuận; 2) sinh khởi theo phương pháp nghịch; 3) sinh khởi theo phương pháp thuận–nghịch; 4) sinh khởi theo phương pháp nghịch–thuận.
Mỗi phần lại được chia thành sáu nhóm, kết hợp các tam pháp và nhị pháp theo những cách khác nhau. Trong toàn bộ cấu trúc đó, 24 loại duyên lần lượt được áp dụng vào tất cả các pháp và mọi khả năng kết hợp của chúng.
Mặc dù hình thức của Paṭṭhāna khô khan và có tính chất bảng biểu, tác phẩm vẫn có thể được xem là một trong những công trình đồ sộ của tư duy nhân loại, nổi bật về tầm nhìn, tính nhất quán và sự tỉ mỉ. Theo quan điểm chính thống Theravāda, Paṭṭhāna là một minh chứng hùng hồn cho nhất thiết trí của Đức Phật.
– Bhikkhu Bodhi
A Comprehensive Manual of Abhidhamma (1993)
*
TÓM TẮT NỘI DUNG CỦA BẢY BỘ A-TỲ-ĐÀM
(theo ChatGPT AI)
1. Dhammasaṅgaṇī - Bộ Pháp Tụ
Phân loại và liệt kê các pháp, đặc biệt là tâm, tâm sở và sắc, cùng những pháp đồng sinh với nhau. Đây có thể xem là bộ có tính chất phân loại và hệ thống hóa các pháp rất nổi bật.
2. Vibhaṅga - Bộ Phân Tích
Phân tích các chủ đề giáo pháp thành từng thành phần, như uẩn, xứ, giới, đế, căn, duyên khởi, niệm xứ, chánh cần, thần túc, giác chi, Bát chi Thánh đạo v.v.
3. Dhātukathā - Bộ Nguyên Chất Ngữ
Khảo sát các pháp bằng cách đặt chúng trong những mối tương quan và phạm trù phân loại, đặc biệt qua uẩn, xứ và giới. Có tính chất đối chiếu, phân tích xem một pháp thuộc hay không thuộc những phạm trù nào.
4. Puggalapaññatti - Bộ Nhân Chế Định
Phân loại và mô tả các hạng người (puggala) theo nhiều nhóm: một người, hai người, ba người, bốn người... và những hạng người được xác định theo căn cơ, phẩm chất và mức độ tu chứng.
5. Kathāvatthu - Bộ Ngữ Tông
Là tác phẩm biện luận và giải phá các quan điểm, trình bày dưới hình thức vấn đáp. Nội dung xoay quanh nhiều vấn đề giáo lý gây tranh luận giữa các bộ phái Phật giáo thời kỳ đầu. Đây là bộ có tính chất rất khác với các bộ chuyên phân loại pháp.
6. Yamaka - Bộ Song Đối
Dùng phương pháp hỏi–đáp theo từng cặp vấn đề, thường đặt một mệnh đề rồi đảo chiều hoặc kiểm nghiệm mối quan hệ giữa hai khái niệm. Mục đích là làm sáng tỏ chính xác phạm vi và quan hệ của các pháp.
7. Paṭṭhāna - Bộ Vị Trí
Phân tích các mối quan hệ duyên giữa các pháp, nổi tiếng với hệ thống 24 duyên. Đây là bộ có quy mô rất lớn và có tính chất chuyên sâu về quan hệ nhân duyên và điều kiện sinh khởi của các pháp.
- Theo ChatGPT AI (24/08/2026)
*-----*













